àn đêm đen như một tên bệnh hoạn. Nhưng thật ra, ông đang cười vì nghĩ đến cuộc vui sau này.
Dường như con quái vật mang tâm địa ác độc đang ăn dần ăn mòn con người bí hiểm này.
_ “Chìa khóa vàng” là vợ của ai ta không quan tâm. Quan trọng là ai sẽ giành chức chủ tịch. Tất cả ta trông cậy vào hai con. Nhưng nếu ta cảm thấy hai con đã lệch hướng, chắc hẳn lúc đó, ta sẽ tự tay…kết liễu hai con.
Nhìn tấm ảnh trên chiếc bàn làm việc, ông khẽ hé môi đầy bí hiểm.
Trong ảnh là hình của hai người con trai giống nhau như đúc, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, chỉ nhìn chầm chầm vào máy ảnh.
Nguy hiểm đang từng bước, từng bước một tiến đến đích.
CHƯƠNG 41
Áng mây thứ 41 : Đào tẩu
Vì trái đất tròn…Nên những người yêu nhau sẽ lại về với nhau…Người ta vẫn nói như vậy…Rồi…chợt nhận ra rằng…Niềm tin và thực tế không giống nhau…- Trái đất tròn…Nhưng vòng tròn lại quá lớn…Không phải tình yêu nào…Cũng đủ sức đi hết một vòng ấy!
Bị nhốt mãi trong giang phòng rộng lớn làm cho con người ta cảm thấy nhàm chán. Mọi thứ xung quanh dường như tự động cách ly khỏi tầm mắt của một người thích khám phá thế giới bên ngoài. Bách Nhật thèm khát bầu không khí tự do ngoài kia biết bao.
Một ý nghĩ khá… điên rồ lóe lên.
Chạm rãi bước đến bên cánh cửa đang im lìm, cánh tay rắn chắc đưa lên giữa không trung thật nhẹ nhàng…
Cốc …cốc…cốc..
Chẳng phải chính ông Vương đã nói khi nào suy nghĩ thông suốt thì hãy gõ ba cái vào cánh cửa hay sao!
Ngay lập tức, cánh cửa được mở ra, trước mặt Bách Nhật là một hàng vệ sĩ đang nhườn đường cho cậu xuống lầu.
Bước đến trước mặt ông Vương đang ngồi trên ghế, Bách Nhật trầm ngâm không nói gì.
_ Câu trả lời của con thế nào?
Ngoái người lại đằng sau, ông Vương ma mãnh đưa ra câu hỏi nhỏ làm ai kia khẽ cười nhạt.
Tiến đến trước vài bước để đánh lạc sự chú ý của ông mình, đôi mắt nhìn chăm chăm vào cửa ra vào để xác định khoảng cách.
_ Đương nhiên là….
Khẽ cuối đầu, Bách Nhật nhoẻn miệng cười rồi… chạy thật nhanh ra cửa kèm theo câu trả lời mà cậu đã chốt lại.
_ Không bao giờ.
Ông Vương giận dữ nhìn theo cái dáng cao cao vút nhanh ngoài khuôn viên rồi ra lệnh cho đám vệ sĩ đang đứng im như tượng.
_ Bắt nó lại. Mau lên.
Nhận lệnh, họ tức tốc chơi trò rượt đuổi.
Chạy được một quãng khá xa, Bách Nhật khẽ dừng lại và thở hỗn hễn. Ngoái đầu về phía sau, là bọn vệ sĩ đang chạy đến. Bách Nhật nhíu mày chán chườn :
_ Khỉ thật. Lại phải tham dự cuộc thi maratong sao!
Phóng nhanh trên vỉa hè như một vận động viên thực thụ, Bách Nhật luồng lách qua người đi đường như một tên trộm.
Đến khi thấm mệt, mồ hôi lã chã trên vầng trán rộng, Bách Nhật dừng lại và thở. Đằng sau, đám vệ sĩ vẫn kiên quyết đuổi theo cho bằng được.
_ Mấy tên đó có phải là không trời? Không biết đánh vần chữ mệt sao!
Đưa tay quệt ngang trán, ánh mắt mệt mỏi thoáng nhìn thấy một dáng người quen thuộc đang ngồi trong chiếc xe đợi đèn qua.
Một tia hy vọng lóe lên, chạy qua vạch dành cho người đi bộ, Bách Nhật đưa tay vỗ vào kính xe rồi nói gấp :
_ Này, Hải Nhân, mở cửa, mở cửa…
_ Sao cậu lại ở…
_ Chạy mau.
Một con người hết sức có duyên.
Vừa mở cửa kính ra, Hải Nhân vẫn còn ngơ ngác chưa biết lý do vì sao Bách Nhật lại “chạy rong” trên đường như thế thì Bách Nhật đã chui tọt vào hàng ghế trước và ngồi thở như vừa chạy cả ngàn cây số bằng “đường bộ” rồi ra lệnh cho người lái – là Hải Nhân – chạy đi y như mình là chủ không bằng.
Cột đèn bên đường đã đổi màu, Hải Nhân tăng tốc và lướt qua hàng ngũ xe trước mặt như một tay đua chuyên nghiệp làm ai kia toát mồ hôi hột. Ai bảo dám vô duyên ngồi vào xe người khác. Đặc biệt là người “thích trả thù” như ai đó. Vốn dĩ là một người “đa tài” trong việc báo thù cơ mà. Nếu không, Hải Nhân đâu phải là “quân sư” tài ba trong việc “phá nhà, phá cửa, phá người” mà cậu đã bày ra cho Thiên Di với tiêu đề “chinh phục”. Đúng hơn là “chọc kiến lửa” vì mọi trò Hải Nhân bày ra điều thuộc dạng “gây hư hỏng, thiệt hại tài sản lẫn tinh thần”.
Két..tt…tt
Rẽ sang trái một cách rành rõi trong từng đường chuyển động. Một pha hành động kinh điển.
Bách Nhật luống cuống thắt dây an toàn lại để bảo toàn tính mạng nhỏ bé của mình dưới trướng một tay lái cừ khôi như người bên cạnh.
Két…
Vừa lúc đó, Hải Nhân phanh xe lại một cách đột ngột làm Bách Nhật – đang cuốn cuồn đưa tay lấy dây an toàn – chòm người tới, va đầu và thành xe. Trông thật đáng thương.
_ Ui da, anh làm quái gì vậy?
Xoa xoa chỗ u trên đầu, Bách Nhật quay sang càu nhàu. Hải Nhân khẽ nhếch môi, bật ra một câu nói làm ai kia dừng ngay thói “bạo tàn” trong việc nói năng với “ân nhân” vừa cứu vớt mạng sống của mình, vừa cho mình trải nghiệm đường đua tử thần qua tay lái lụa cừ khôi.
_ Chạy xe bằng 2 bánh không? Cảm giác rất tuyệt.
Trời!..Nghĩ sao mà xe 4 bánh lại chạy chỉ với 2 bánh. Muốn cướp mạng người khác à!
Rợn người với cái ý nghĩ trong đầu, Bách Nhật vội xua tay :
_ Không, không đâu. Tôi không thích cảm giác đó.
Khẽ cười, Hải Nhân bắt đầu “tra khảo” một cách dứt khoát nhất :
_ Tại sao lại chui vào xe tôi một cách vô duyên vậy?