cứu mạng tôi.
Buông tách cà phê trên tay xuống mặt bàn vội vã, Triết Minh cảm thấy người ngồi trước mặt thật quái lạ. Nhưng… cậu mừng vì điều đó. Vậy là Vĩnh Kỳ cũng giống với cậu, cùng bảo vệ “chìa khóa vàng”. Tốt quá rồi còn gì!
Khác với suy nghĩ “hợp tác” của Triết Minh, trong đầu Vĩnh Kỳ đang toan tính cách làm cho ai kia bị nhốt trở lại. Đơn giản vì cậu nghĩ Triết Minh là đối tượng nguy hiểm. Chắc hẳn cũng sẽ giết “chìa khóa vàng” để giành chức chủ tịch.
Vì về Việt Nam không được bao lâu nên Vĩnh Kỳ vẫn chưa có thời gian xác định ai là bạn ai là thù. Vì ông cậu thông minh hơn cậu và Vĩnh Khoa nhiều, nên mọi người quanh Thiên Di điều được cậu liệt vào dạng tình nghi và trừ khử. Chẳng phải mục đích của trò chơi cậu lập ra là vậy hay sao!
_ Cậu đừng nghĩ sẽ thoát được lần thứ hai!
Vĩnh Kỳ nói mau rồi toan đứng lên. Cậu vẫn chưa biết Triết Minh là bạn.
Như mơ hồ hiểu ra một vấn đề gì đó, Triết Minh chau mày nhìn đối phương rồi buông một câu :
_ Chính cậu là người khiến ông tôi nhốt tôi lại?
Không đáp mà chỉ dửng dưng nhìn sang nơi phát ra câu hỏi, Vĩnh Kỳ khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý thay cho câu trả lời.
_ Chắc cậu đã hiểu lầm, Vĩnh Kỳ ạ. Tôi, cậu, Vĩnh Khoa, Bách Nhật, Chính An và người tên Hải Nhân không liên quan đến việc này có cùng chung “chí hướng” đấy!
Vĩnh Kỳ hơi chau mày tỏ vẻ khó hiểu, cậu ngồi trở lại bàn, lạnh lùng cất giọng khi đã hiểu ra mọi chuyện :
_ Sao? Vậy… tôi đã đi sai hướng rồi. Cũng may là cậu thông minh và đã thoát khỏi căn nhà đã bị nhốt. Còn tên nhóc họ Vương…
_ Không sao! Nó lắm trò lắm! Nay mai sẽ thoát thôi. – Triết Minh thản nhiên đáp.
_ Chúng ta cùng đang chóng lại ông tôi. Cậu không sợ chứ?
Buông một câu nói bâng quơ nhưng ý nghĩa lại vô cùng đáng sợ. Ai mà không sợ một tên trùm ma-phi-a chứ!
Vĩnh Kỳ đưa mắt nhìn vào không trung, cậu khẽ thở dài rồi nói với chất giọng đủ làm người ta cảm thấy sợ :
_ Thế lực ông tôi rất lớn mạnh. Hơn tất cả mọi người, kể cả tôi và Vĩnh Khoa. Một khi ông ấy về đây. Mọi chuyện sẽ đi theo chiều xấu và rất tồi tệ.
—
_ Rồi con sẽ tha thứ cho ông thôi, ông đừng suốt ngày ủ rủ như thế.
Đặt tách sữa nóng xuống bàn, người phụ nữ đứng tuổi dịu dàng đặt tay mình lên bàn tay sần sùi, đầy nếp nhăn của người đang ngồi buồn bã cạnh mình an ủi.
Ông Lâm âu yếm giương đôi mắt đã nhạt mờ theo dòng thời gian của mình nhìn người vợ thân yêu, khẽ cất giọng :
_ Không, con bé không bao giờ tha thứ cho người cha tệ như tôi đâu bà ạ! Chính tôi đã đẩy người trung thành nhất vào chỗ chết. Nếu tôi không nhờ ông ta giả làm chồng bà thì đâu đến nỗi nào..
Một giọt lệ hoen mi thấm đẫm gương mặt cằn cõi, lăn dài trên khóe mắt thô thễnh, làm đau lòng người chứng kiến. Một thứ cảm xúc tội lỗi đang lớn dần trong ông.
Bà Lâm khẽ thở dài, gương mặt đượm nét buồn.
Làm sao để có thuyết phục Thiên Di khi mà nó cứ ôm mãi hình ảnh trước lúc lâm chung của cha nuôi mình? Vì sinh mạng của nó đã được người cứu sống trong tích tắc, bà biết, nó rất quý người đó.
Nhìn chồng mình từng đêm thao thức vì đứa con gái bé bỏng mà bà đau xé lòng. Tại sao ông trời lại bày ra cái tình cảnh trớ trêu như thế chứ? Quả thật ông trời rất biết cách làm người khác đau lòng.
_ Rồi con bé sẽ hiểu ông chỉ muốn bảo vệ nó chứ không hề ác ý. Ngay cả người đó, trước khi ra đi, vẫn cố làm tròn bổn phận của mình, hẳn sẽ không trách ông.
Căn nhà vắng lặng, ngập chìm trong hồi ức xa xăm.
Hai người trung niên nhìn nhau đầy trìu mến.
Họ tin rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười với họ…trong tương lai…
Đâu ai chịu đau khổ suốt một đời khi người ta biết cách sửa sai đúng lúc.
—
Tại một nơi nào đó, bóng tối đang bao trùm tất cả, chỉ có ánh trăng ngoài khung cửa sổ là cứ ung dung tỏa sáng như chỉ có mình nó tồn tại. Nhưng…ánh sáng nhỏ nhoi của trăng tít cao lại không đủ sức để soi rọi cả một vùng tối quanh khu vực này.
Bóng tối đang dần lấn át mảng sáng mong manh.
_ Chủ nhân, đây là những gì về hai chủ tịch trẻ.
Dáng người khom khom ấy kính cẩn trước một người trung niên đang nghiễm nhiên đung đưa chân trong bóng tối, giao sấp giấy trên tay cho người trung niên ấy xong, dáng người kia mau chóng rút lui trong cái cuối chào sợ sệt.
Lật từng trang giấy trắng trong không gian tối tăm, đôi môi ai đó khẽ nhếch lên đầy bí hiểm, ma mị.
_ Con nghĩ ta không hề biết con đang toan tính gì sao, Vĩnh Kỳ. Đừng nghĩ vì là dòng dõi của ta mà ta bỏ qua cho con.
Trong màn đêm tối tăm đầy bí ẩn, sấp giấy trắng được quăng mạnh xuống đất.
_ Liệu con có làm ta thất vọng không, Vĩnh Khoa!
Tuy ở cách xa một vòng Trái đất, nhưng thông tin mà người trung niên ấy muốn có ngay lập tức sẽ nhanh chóng được gửi về. Kế hoạch của Vĩnh Kỳ coi như xong mà cậu chẳng hề hay biết mình đang là con mồi chứ không phải một kẻ săn mồi. Cũng như những gì cậu đã nói về ông mình. Hoàn toàn đúng.
Dường như mảng sáng không đủ để lấn át tội ác của màu đen huyền bí. Chúng đã tạo ra một ranh giới. Đường ranh giữa ánh trăng và bóng tối trong căn phòng âm u.
Một vạch ngăn mờ nhạt phân chia thật dứt khoát.
Ông Trương Tề bật cười khanh khách trong m