Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328274

Bình chọn: 9.00/10/827 lượt.

ếu biết sự thật, em sẽ chọn anh hay Vĩnh Kỳ hả, Thiên Di?

Đôi mắt đen ẩn chứa nổi tuyệt vọng cùng cực, vốn là người có sẵn dòng máu lạnh lùng, Vĩnh Khoa tin chắc mình sẽ diễn tốt cái vai này.

Khẽ cười nhạt, Vĩnh Khoa lại tiếp tục ngửa đầu lên trời, chiêm ngưỡng cảnh đẹp mà bấy lâu cậu không hứng thú liếc nhìn. Từ bao giờ mà cậu có cái thói quen này nhỉ!

_ Đợi em có lâu không. Xin lỗi vì đã đến trễ.

Người con gái vừa bước tới khẽ cười nhìn Vĩnh Khoa, cô vuốt lại mái tóc đang rối của mình rồi ngồi xuống cạnh chàng trai trẻ.

_ Anh muốn bọn mình làm lại từ đầu…

_ Không.

Chặn ngang cái giọng vui vẻ của cô gái làm mặt cô thoáng thất vọng, Vĩnh Khoa lạnh nhạt mỉa mai :

_ Cô nghĩ tôi còn tình cảm với cô sao, Bảo Châu?

_ Em…

_ Cô rất thích tiền, đúng không?

_ Sao anh lại hỏi thế? – Bảo Châu tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Vĩnh Khoa rồi khẽ cười thật tươi, bảo – Em yêu anh mà.

Không mảy may quan tâm tới vẻ nũng nịu kia, Vĩnh Khoa nói nhanh :

_ Tôi muốn nhờ cô một chuyện. Tiền, tôi sẽ đưa.

_ Sao anh có thể nói thế. Anh muốn em giúp thì em luôn sẵn lòng, không cần tiền đâu.

Cô nhào tới, ôm chầm lấy cánh tay Vĩnh Khoa, thì thầm.

Hất tay Bảo Châu ra khỏi người mình một cách dứt khoát, Vĩnh Khoa đứng phắt dậy, lạnh nhạt cất lời :

_ Chúng ta sẽ diễn vai tình nhân trong hai ngày và cả lễ Giáng sinh. Cố làm cho tốt. Mai cô hãy đến nhà tôi và tùy cô muốn diễn thế nào thì diễn. Okay?

Đợi cái gật đầu của Bảo Châu, Vĩnh Khoa mới bước đi. Nhìn cái dáng quá đõi thân quen dửng dưng bước phía trước, Bảo Châu càng yêu Vĩnh Khoa hơn. Cô không biết từ lúc nào, trái tim cô đã gởi gắm nơi cậu nữa. Khi cô nhận ra thì cũng là lúc Vĩnh Khoa lạnh nhạt với cô. Sao tình yêu cứ thích làm đau người khác thế nhỉ!

_ Đang có chuyện gì xảy ra với anh thế, Vĩnh Khoa.

Ngồi lại ở hàng ghế đá, Bảo Châu đắm chìm trong suy nghĩ, nhưng dù thế nào đi nữa thì mọi chuyện đang đi theo chiều hướng cô mong đợi. Nhân cơ hội đóng giả này, tại sao lại không làm cho nó thành thật luôn chứ!

Khẽ cười, mái tóc được xõa lại ngay ngắn, dáng người thanh mảnh đứng lên thật quý phái, nhẹ nhàng bước đi trong bầu trời lộng gió.

CHƯƠNG 42

Áng mây thứ 42 : Nên vui hay buồn?

Những thứ không đạt được…chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ…Chính vì bạn hiểu nó quá ít…Bạn không có thời gian ở chung với nó…Nhưng…Rồi một ngày nào đó…Khi bạn hiểu sâu sắc…Bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp…như trong tưởng tượng của bạn..!!

Ngày chủ nhật, ngày của sự tự do đã tự mò tới.

Thiên Di ngáy ngủ khẽ mở mi mắt ra hứng những ánh ban mai vàng rực một góc phòng. Thời tiết hôm nay thật tốt, làm cho tâm trạng của nó cũng rất tốt.

Những nhành cây rướn người theo từng đợt gió để chạm mình vào bậu cửa nhưng hoài công vô ích.

Lê tấm thân nhỏ khỏi chiếc giường êm ái đang cố níu chân mình, Thiên Di kiên quyết vào nhà vệ sinh làm cho mình tỉnh ngủ. Phải trân trọng ngày hôm nay vì hôm nay là sinh nhật nó.

Tung tăng bước xuống nhà trong nụ cươi tươi tắn, Thiên Di chạy lại chiếc sofa quen thuộc, cười híp mắt nói với người đang ngồi đó :

_ Hey, anh có biết hôm nay là ngày gì không?

Tỏ ra lạnh lùng, Vĩnh Khoa chẳng ngoái đầu lại mà điềm nhiên đáp, mắt vẫn chăm chú vào tờ báo trên tay.

_ Không.

Không nhận ra sự thay đổi khác thường ấy trên gương mặt anh tuấn, Thiên Di vẫn tiếp tục nhoẻn miệng cười :

_ Hôm nay là…

_ Vĩnh Kỳ.

Cắt ngang giọng nói hồn nhiên của Thiên Di là cái giọng lạnh ngắt của Vĩnh Khoa. Cậu cố tình gọi Vĩnh Kỳ để “chuyển chủ đề” nói chuyện và kéo dài thời gian cho đến khi Bảo Châu đến.

Tiếng gọi làm người trong bếp giật mình, vội vội vàng vàng chạy ra, hỏi với vẻ mặt lo lắng vì tưởng có chuyện gì xảy ra.

_ Gì thế?

_ Đói. Có đồ ăn chưa. – Vĩnh Khoa nhún vai, tiếp tục dán mắt vào tờ báo trên tay nhưng thật chất, không một chữ nào lọt vào đầu cậu cả.

Bấu chặt tay vào chiếc chảo, gương mặt tối sầm lại, u ám. Vĩnh Kỳ nghiến răng ken két :

_ Rảnh quá hả? Thấy đang nấu không?

Rồi trở vào bếp làm tiếp công việc đang dở dang với một nét mặt khó coi khi bị cắt ngang mạch cảm hứng cho món mới.

Cảm nhận được sự khác biệt, Thiên Di ngơ ngác nhìn Vĩnh Khoa, nãy giờ cậu đang cố tình tránh né nó đây mà.

Vĩnh Khoa biết rất rõ hôm nay là sinh nhật của ai đó nhưng cậu lại quyết định chọn hôm nay làm ngày hẹn Bảo Châu đến. Thà đau một lần rồi thôi. Nhẫn tâm cũng được, lạnh nhạt cũng được, cậu chỉ mong Thiên Di hạnh phúc.

_ Anh…

_ Vĩnh Khoa.

Lại một lần nữa Thiên Di không nói hết được câu mình muốn thốt ra.

Từ ngoài cửa, một cô gái xinh đẹp trong chiếc đầm hồng nhạt bước vào. Vẻ quý phái toát ra, bao quanh thân hình chuẩn xác. Mái tóc xoăn được xõa hai bên bờ vai thon, lộ nước da trắng ngần. Chiếc cài hồng tô thêm nét dịu dàng được đặt ngay ngắn trên đỉnh đầu, phối hợp với chiếc váy một cách nhịp nhàng. Cái giọng khi nãy gọi Vĩnh Khoa phát ra từ miệng cô gái ấy.

Thiên Di sững người, trơ mắt nhìn người con gái đang tươi cười với Vĩnh Khoa. Nó cũng phải công nhận cô gái ấy đẹp thật. Nhưng… cô ta là ai?

Khẽ nhếch môi, buông tờ báo trên tay xuống, Vĩnh Khoa hờ hợt nói :

_ Em tới r