The Soda Pop
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328342

Bình chọn: 7.00/10/834 lượt.


_ À, tôi đang bị người của ông rượt. Ông ấy ép buộc tôi giết “chìa khóa vàng” nhưng tôi không làm. Bị nhốt mấy ngày nay chán chết. Khổ sở lắm tôi mới thoát được “hang ổ” đó. May nhờ có anh cứu. Cám ơn anh nhiều lắm.

Cuối cùng cũng cám ơn.

Hải Nhân phì cười, rồi cậu chợt nhíu mày với câu hỏi mong lung :

_ Các cậu làm nghề sát thủ à? Sao lại giết “chìa khóa vàng”? Mà “chìa khóa vàng” là cái gì thế?



Câu hỏi của Hải Nhân như chạm tới nỗi đau vô hình trong lòng Bách Nhật. Tại sao Thiên Di lại là người các cậu đang muốn giết chứ?

Có cách nào để phá bỏ cái quy luật gàn gở ấy không!

Bách Nhật buồn bã nhìn sang Hải Nhân rồi bắt đầu kể. Câu chuyện đưa Hải Nhân từ nét mặt vui tươi sang u ám. Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, Hải Nhân nói với vẻ mặt bực tức :

_ Không còn cách nào khác sao?

Ngán ngẩm lắc đầu, cái lắc đầu tràn ngập tuyệt vọng ấy làm Hải Nhân buồn bã. Cậu không ngờ hôn phu và hai tên bạn của Thiên Di lại phải đối mặt với một chuyện kinh khủng đến thế. Chắc hẳn Vĩnh Khoa đang rất…

_ Chào chàng trai trẻ. Vui lòng cho tôi xem chứng minh thư của cậu.

Đang miên man suy nghĩ thì bỗng nhiên một câu nói vút qua làm Hải Nhân sực tỉnh, đưa mắt nhìn người trước cửa xe, Hải Nhân chỉ biết cười trừ :

_ Sao ạ?

Bách Nhật thì cười ôm bụng cười sặc sụa khi nhìn thấy người mặc đồ màu cà phê sữa. Chẳng phải đấy là Cảnh sát giao thông hay sao! Cho chừa cái thói hù dọa người khác.

Mấy phút trôi qua, cuối cùng, anh cảnh sát niểm nở chốt “bản án” lại rồi đưa cho ai đó ký tên vào.

_ Chạy quá tốc độ cho phép, đánh đu trên đường cao tốc, rẽ trái mà không bật đèn xi nhan, người ngồi bên cạnh không cài dây an toàn…

Nhìn “bản án” mà Hải Nhân muốn rớt tim, không ngờ cái người cảnh sát này lại làm việc kỹ lưỡng đến vậy. Lại phải đóng phạt và có tên trong “bản án”. Đúng là ngày xui xẻo. Biết thế cậu đã không cho tên đang ôm bụng cười sằng sặc vào xe rồi!



_ Còn hai ngày nữa là lễ giáng sinh rồi!

Chính An não nề nhìn vào tờ lịch treo trên tường, thở dài thườn thượt. Cậu dõi mắt quan sát gương mặt không chút sắc thái biểu cảm của Vĩnh Khoa rồi khẽ lắc đầu. Đã mấy tiếng đồng hồ Vĩnh Khoa không nói gì rồi, không biết cậu đang suy nghĩ điều gì trong đầu nữa.

Khẽ bước đến bàn làm việc, Chính An đưa tay quơ quơ trước mặt Vĩnh Khoa rồi nói :

_ Này, cậu đang nghĩ gì thế?

Vĩnh Khoa mơ hồ nhắm mắt, trong chốc lát, gương mặt trở về với trạng thái của vị chủ tịch lạnh lùng như lúc Thiên Di chưa xuất hiện. Đôi môi đỏ mềm mại khẽ nhếch lên đầy ẩn ý.

_ Giúp tôi chứ?

Ngạc nhiên khi nghe Vĩnh Khoa hỏi thế, một câu hỏi không đầu không cuối, Chính An nheo mắt :

_ Giúp chuyện gì?

Xoay chiếc ghế sang bậu cửa sổ để miên man ngắm nhìn bầu trời bao la, ẩn chứa trong đôi mắt sâu hoắc ấy là cả một nỗi buồn.

_ Diễn một vở kịch, thật hoàn hảo!



Công viên dành cho các cặp tình nhân chóm nắng, vẫn còn ít người qua lại.

Từng hàng cây nhờ gió đung đưa qua lại cái nắng dịu nhẹ, chúng mơn man rung rinh trong nắng và hòa nhịp cùng gió. Trông thật thanh bình.

Tiếng xào xạc như đưa con người ta chìm nỗi mộng mị, êm đềm.

Thà chọn một cái kết buồn còn hơn một nỗi buồn không bao giờ kết thúc. Cứ day dưa, dằn vặt con người ta trong đau khổ, nỗi thống khổ ăn mòn trái tim đang rỉ máu.

Cái kết đã biết là sẽ buồn thì chắc hẳn nó sẽ làm người ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhỉ! Mọi thứ điều biết rõ chẳng phải quá tốt sao! Mình sẽ chẳng day dưa làm gì, có lẽ, nỗi buồn ấy sẽ dần tan biến theo thời gian, động lại ở một góc nào nơi trái tim bé nhỏ.

Nỗi buồn không có đích đến. Nghe sao nhợt nhạt quá. Cứ mang nỗi buồn ấy trong mình liệu có phải cách tốt! Mọi thứ điều mơ hồ, mong đợi cũng mơ hồ mà hy vọng cũng mơ hồ. Nó sẽ theo ta suốt cuộc đời mà ngay chính ta cũng không thể nào thoát khỏi nỗi buồn ấy được. Như một mê cung tiềm ẩn.

Khẽ nghiêng đầu để lắng nghe gió vờn cây lao xao, Vĩnh Khoa nhắm nghiềm đôi mắt lại để xua đi những gì đang hiện diện và quấn lấy tâm trí cậu.

Nghĩ cũng buồn cười.

Có là gì của nhau đâu mà phải buồn thế này! Cậu thừa biết việc hứa hôn giữa ông và ông Lâm cơ mà. Rằng cậu là… một kẻ đóng thế vai!

Vốn đã biết điều đó từ lâu nhưng sao cậu lại không thể kìm chế nổi tình cảm đang dần lớn lên trong mình! Chính cậu cũng đang phạm qui đấy thôi.

Vĩnh Khoa càng không hiểu nổi vì sao ông cậu lại muốn cậu thế vai anh mình nữa. Hay ông nghĩ cậu sẽ không bao giờ yêu cô gái đã hứa hôn? Rốt cuộc là ông cậu đang muốn thách thức cậu và Vĩnh Kỳ hay là vì niềm vui của ông?

Nếu là vì thách thức để tình cảm anh em sâu đậm hơn, để cả hai trưởng thành hơn thì không có gì để nói. Nếu là vì niềm vui giết chóc của ông và gây nỗi đau cho người khác thì… cậu không biết mình sẽ gây ra chuyện gì nữa. Giết ông thì không thể nào, dù gì cũng là ruột thịt.

Sở dĩ Vĩnh Khoa đồng ý diễn thế là vì kính nể ông mình và ghét Vĩnh Kỳ. Hai anh em nhà họ vốn không thuận hòa cơ mà. Hễ gần nhau là cự cãi um sùm. Cậu chỉ muốn chọc tức anh mình khi nhận lời diễn thế thôi. Ai ngờ mọi chuyện lại đi đến nước này. Trương Vĩnh Khoa thông minh, phong độ của ngày xưa đâu mất rồi…

_ N