ân trường.
Cho một tay vào túi quần, Vĩnh Khoa ung dung sải đều chân đến trước “đôi tình nhân trẻ”, lườm lườm Minh Tuấn :
– Đừng dụ dỗ vợ tôi.
Dường như có mùi vị thuốc súng ở đây, không được ổn cho lắm à nha!
Hương vị ghen, vẫn còn thì phải?
Cười hiền, Minh Tuấn quay sang Vĩnh Khoa, ngây thơ hỏi lại :
– Tặng hoa cũng được gọi là dụ dỗ? – Lại nhìn sang Thiên Di, Minh Tuấn vô tư chỉ vào đóng quà tặng trên tay cô gái nhỏ, vội nói – Vậy anh xem, có bao nhiêu chàng trai đã dụ dỗ được vợ anh?
Chẳng đáp lời Minh Tuấn, Vĩnh Khoa dang tay ra, kéo Thiên Di vào lòng mình rồi nghiêm giọng hỏi :
– Trong đóng này, còn thứ nào là của Minh Tuấn?
– À…
– Cái này, đúng không?
Không đợi Thiên Di trả lời trả vốn, Vĩnh Khoa đã đưa mắt quan sát những thứ cô vợ bé nhỏ ôm trong lòng rồi lạnh lùng chọn lấy một hộp socola có gắn chiếc nơ đỏ đỏ xinh xinh, tự đưa ra câu trả lời cho mình.
Hộp socola Vĩnh Khoa chọn, đích thị là của Minh Tuấn.
– Mang về ăn đi. Hãy ước cho năm sau thôi F.A, nhé!
@@
Liếc sang Minh Tuấn, Thiên Di cười nhăn nhở với hàm ý xin lỗi. Chưa kịp để cô nói thêm lời nào với Minh Tuấn thì Vĩnh Khoa đã thẳng thừng kéo cô đi trước cái nhìn gần như rực lửa của anh chàng lớp trưởng.
Trương Vĩnh Khoa chết dẫm!
Nếu trời mà để cho cậu gặp được Thiên Di trước tiên thì cậu đã lên mặt dạy cho tên ngang ngược Trương Vĩnh Khoa kia một bài học rồi.
Cậu mà cô đơn á?
Rõ điên.
Chỉ là cậu không chịu quen với những cô nàng vây quanh mình thôi, tưởng có vợ là ngon chắc.
Tại sao Thiên Di không chịu di lị đi nhỉ?
Thầm nghĩ, Minh Tuấn cười ma mị nhìn theo dáng Vĩnh Khoa. Một lúc sau, cậu bắt tay thành hình cái loa, hét lớn hết công suất để cho người kia có thể nghe rõ từng chữ mình thốt ra :
– Khi nào chán chồng hãy nói nhé, Tuấn sẽ thay Di viết đơn thôi chồng. Ngay lập tức.
Đương nhiên, cái nhìn ghê rợn của Vĩnh Khoa đã sớm lia thẳng tới chỗ Minh Tuấn đang đứng.
Để lại một mình Minh Tuấn cười đầy ẩn ý, Vĩnh Khoa nhanh chóng kéo vợ bé nhỏ rời khu vực “nguy hiểm”. Ra đến xe, Thiên Di mới vùng tay khỏi bàn tay lực lưỡng kia. Hằng hộc nhìn sang Vĩnh Khoa, cô chau mày :
– Anh quá đáng vừa thôi…
– Em đừng tự tiện nhận quà lung tung nữa vợ, nguy hiểm lắm.
– Nhưng…
– Chuyện Minh Tuấn, anh xin lỗi. Ai bảo cậu ta có gương mặt đáng ghét làm gì. Hừm, em phải mau mau học cho nhanh để thoát khỏi trường này, tránh luôn việc gặp mặt tên đó thì càng tốt.
– Anh…
– Hắn ta đáng ghét.
Quay sang cô vợ nhỏ, Vĩnh Khoa ngang ngược gắt lên, trong đáy mắt kia hằn rõ sự giận dữ không biết bắt nguồn từ đâu. Thở dài, Thiên Di cố nặn ra một nụ cười thật tươi, lay nhẹ cánh tay Vĩnh Khoa, thì thầm :
– Được rồi mà, chồng yêu. Anh đừng thế, em nhận quà của các bạn chỉ với ý nghĩa bạn bè thôi. Còn anh chàng học khóa trên là vì muốn làm quen bạn lớp em nên mới tiếp cận em trước, hoàn toàn không như anh nghĩ đâu. Minh Tuấn cũng đâu đáng ghét như anh nói, cậu ấy chỉ quan tâm em như một cô em gái thôi. Vả lại, em đã là vợ anh rồi thì còn chạy đâu được nữa, không phải sao?
Tất nhiên, chiêu nhõng nhẽo của Thiên Di đã vô cùng thành công.
Tối Valentine, bầu không khí lãng mạn bao trùm lấy hai người. Mọi thứ thật tuyệt vời cho đến khi có sự xuất hiện của Minh Tuấn. Ai lại ngờ Minh Tuấn thích trêu tức Vĩnh Khoa đến độ một đêm ngọt ngào của người ta cũng lẻo đẽo theo sau ghẹo chọc, khiến ai đó đôi lần tức điên nằng nặc đòi về nhà. Nhưng cũng may, nhờ có Thiên Di lanh trí can ngăn nên mọi chuyện khá êm đềm.
Valentine, yêu lại càng yêu.