Teya Salat
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325200

Bình chọn: 8.00/10/520 lượt.

giận từ hai người kia không biết tự khi nào đã truyền sang cho Chính An, khiến cả người cậu nóng bừng bừng. Chỉ muốn tìm đối tượng trút giận cho xong. Hiển nhiên, đối tượng chỉ có một và chỉ một mà thôi.

Quay quắt sang con người chủ mưu, Chính An trừng mắt, gắt lên :

– Trương Vĩnh Khoa, cậu còn định đùa tới khi nào nữa?

——

Tại một nơi khác trên Trái đất :

Tranh cãi không hề có chỗ đứng như ở nơi nào đó ban nãy.

Khí trời quang đãng thật thích hợp để vui đùa bên ngoài. Và đó là lý do khiến ông bà đồng ý cho cậu nhóc Thiên Vũ tung tăng chơi đùa cùng đám bạn bên ngoài một lúc lâu.

Hớn hở chạy quanh bồn nước cùng một vài đứa trẻ trạc tuổi mình, Thiên Vũ cười khúc khích khi phát hiện ra những chú bồ câu trắng muốt đang âm thầm ăn vụn bánh.

Ngồi xuống nơi gần những chú bồ câu xinh xắn nhất, Thiên Vũ cùng đám bạn chăm chú theo dõi từng hành động vụn nhặt của loại động vật bé nhỏ hiền lành này. Một cách thích thú.

Vì mải mê ngắm nhìn những chú chim câu xinh đẹp mà nhóc Thiên Vũ không nhìn thấy hai người nào đó đang dần tiến lại phía cậu. Thật chậm rãi!

Cười tít mắt khi nhìn thấy cậu nhóc lém lỉnh sau bao ngày không gặp mặt, Thiên Di rón rén bước thật khẽ đến phía sau lưng con trai mình. Sau khi đã đạt được khoảng cách như mong muốn, cô mới nhẹ nhàng thì thầm bên tai cậu nhóc :

– Bồ cầu xinh nhỉ?

Thoáng nghe thấy giọng nói lạ mà lại quen, Thiên Vũ ngơ ngác giương mắt tìm kiếm và ngẩng nhẹ mái đầu lên. Chợt, đáy mắt lanh lợi bừng sáng khi nhận ra một ai đó quá đõi thân quen.

Đứng phắt dậy, Thiên Vũ nhào vào lòng Thiên Di rồi mừng rỡ reo lên :

– Mẹ Thiên Di, con nhớ mẹ lắm lắm lắm luôn!

Ôm chặt cậu nhóc vào lòng mình, Thiên Di như muốn òa khóc vì vui. Từng ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào mái tóc đen mượt mà, vuốt thật chậm. Cảm giác ấm áp lan tỏa đến từng tế bào trên cơ thể. Ánh nắng vàng mượt mà truyền xuyên qua bồn nước lung linh, tạo nên những mảng sáng huyền ảo tuyệt đẹp.

Đột nhiên, Thiên Di cảm thấy nhớ Vĩnh Khoa vô cùng. Nhớ cái cảm giác mà Vĩnh Khoa dang rộng tay, ôm trọn hình dáng bé nhỏ của cô vào lòng. Rất ấm áp! Rất an toàn!

Nhưng mà, có lẽ đó đã là chuyện của quá khứ rồi. Có nhớ cũng chỉ thêm đau lòng mà thôi, chi bằng cứ quên đi cho nhẹ lòng.

Rời mái đầu khỏi vòng tay nhỏ nhắn của mẹ mình, Thiên Vũ lúc này mới có cơ hội ngó nghiêng sang người con trai đứng cạnh mẹ. Trong đầu cậu nhóc thông minh, lanh lợi này đang có một bảng so sánh thật rành rọt.

“Không cao bằng ba Vĩnh Khoa. Không đẹp trai bằng ba Vĩnh Khoa. Có lẽ cũng không giỏi bằng ba luôn. Nhưng lại đi cùng mẹ Thiên Di đến đây trông khi lúc trước ba Vĩnh Khoa lại đi có một mình. Suy ra người này là người xấu. Phải giúp ba Vĩnh Khoa lấy lại mẹ Thiên Di mới được!”

Thấy cậu nhóc nhìn mình trân trân, Minh Tuấn hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng mau chóng lấy lại phong thái, cười thân thiện nhìn Thiên Vũ.

– Chào Thiên Vũ, chú là Minh Tuấn!

Ngay lập tức, Thiên Vũ lại lập bảng so sánh : “Ngay cả tên cũng không đẹp bằng ba Vĩnh Khoa.”

Đối với nhóc Thiên Vũ, ba Vĩnh Khoa của nhóc luôn luôn đứng ở vị trí số một, không ai sánh bằng.

Ý thức được phép lịch sự tối thiểu mà mình được học ở trường, Thiên Vũ cười lanh lợi rồi nhanh chóng đáp lời Minh Tuấn :

– Chào chú ạ! – Quay sang Thiên Di, nhóc con hớn hở bảo – Mình về nhà đi mẹ. Chắc ông bà sẽ rất vui nhìn thấy mẹ đó.

– Ừ.

Nắm chặt cánh tay non nớt của Thiên Vũ, Thiên Di nhoẻn miệng cười rồi dắt cậu nhóc đi. Theo sau vẫn là Minh Tuấn với gương mặt trầm tư như đang suy ngẫm điều gì đó quan trọng.

PHẦN 2 CHƯƠNG 28

Áng mây thứ 28 : Xin lỗi? Muộn rồi… cưng!

– Trương Vĩnh Khoa, cậu còn định đùa tới khi nào nữa?

Giọng nói “truyền nhiễm” của Chính An như liều độc dược có tính kích thích mạnh bạo, truyền thẳng đến từng giác quan của Vĩnh Kỳ và A Huân, làm tê liệt mọi cảm xúc và suy nghĩ trong não bộ ngay tức thì.

Cùng lúc, hai gương mặt đang thư giãn vì trò đùa của anh chàng Chính An đột nhiên căng cứng lại. Mọi cảm xúc trên hai gương mặt dường như tan biến vào hư vô.

Cạch!

Cộc cộc cộc

Cây bút trên tay A Huân tìm được sự tự do, rơi thẳng xuống nền gạch trắng toát, phát ra những thanh âm khô khốc tê liệt. Lăn đến mũi giày đen, cây bút bi mới giảm tốc độ lăn và dừng hẳn lại ngay trước mũi giày, hệt như một tên nô lệ đang quỳ sập trước mặt chủ nhân của mình.

Giương đôi mắt ngạc nhiên của mình nhìn sang Chính An rồi lại dời đến anh chàng có gương