ngẩng đầu đón gió cùng nắng ấm. Luồng khí ấm mát từ trên không trung bao trùm lấy thân hình nhỏ bé, ôm trọn vào lòng vỗ về.
Bỗng, nỗi nhớ trong tiềm thức lại ùa về cùng nhịp điệu không âm của cảnh vật thiên nhiên. Nếu bây giờ, ngay lúc này, có người cùng ở bên, cùng nhau nắm tay, tựa đầu vào nhau, ngắm nhìn quang cảnh yên bình. Thì hay biết mấy!
Trương Vĩnh Khoa.
Cái tên khiến Thiên Di nghe đến càng nhớ lại càng ghét, càng hận. Cậu tại sao lúc nào cũng như vậy? Muốn vô tâm đến mức tan vỡ thì mới hài lòng hay sao?
Tách!
Một giọt…
Hai giọt…
Rồi ba giọt…
Từng giọt nước trong suốt, nóng hỏi lăn nhẹ trên bờ má xinh. Chạm vào đôi môi chúm chím. Mặn chát. Đắng ngắt.
– Vĩnh Khoa, anh thật đáng ghét…
Khóe môi nhỏ khẽ hé mở, thốt ra những thanh từ nhẹ bẫng. Nước mặt lại được dịp tuôn trào, chiếm lấy gương mặt đáng yêu không rời. Càng lúc, tiếng khóc của Thiên Di càng to hơn. Mọi buồn phiền trong lòng cũng tuôn theo dòng nước trong suốt mặn đắng ấy mà trào ra ngoài.
Từ xa, Thiên Vũ lon ton chạy đến gốc cây, nơi có mẹ mình đang đứng đó. nhìn thấy nước mắt mẹ đang rơi lã chã trên gương mặt xinh xắn, nhóc con khẽ kéo nhẹ vạt áo Thiên Di, nói với giọng trong veo :
– Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? Ai dám chọc giận mẹ của Vũ thế?
Giật mình, Thiên Di lúng túng đưa tay lau nhanh những giọt nước còn chưa khô hẳn. Quay sang cậu nhóc nhỏ, cô nhẹ nhàng bảo :
– Thiên Vũ ngoan, sao con lại chạy ra đây?
– Vì Vũ lo cho mẹ!
Thật ra là vì muốn xác định vị trí hiện giờ của mẹ Thiên Di cơ! Nhưng tình cờ lại nhìn thấy mẹ Thiên Di xinh đẹp của mình khóc nên Thiên Vũ mới lon ton chạy đến cạnh mẹ, hỏi han.
Cười nhẹ sau khi nghe những gì cậu nhóc tinh quái nói, Thiên Di đưa tay véo nhẹ bờ má phúng phính :
– Ngoan, giờ vào nhà chơi đi. Mẹ không sao đâu. À, con đừng nói cho biết mẹ đang ở đây nhé, mẹ muốn ở một mình.
– Dạ.
Cười lém lỉnh, Thiên Vũ ngoan ngoãn gật đầu rồi lại lon ton chạy vụt đi. Mất hút.
Chạy vào nhà, nhóc Thiên Vũ tinh nghịch đảo mắt quanh nhà. Xác định được đối tượng “tình nghi”, Thiên Vũ vui vẻ chạy đến.
– Chú Minh Tuấn, mẹ cháu muốn gặp chú!
Sau câu nói khẳng định ấy của Thiên Vũ, Minh Tuấn cười nhẹ rồi đi theo cậu nhóc tinh nghịch mà không biết rằng mình vừa mắc lừa chú bé lém lỉnh này. Thiên Di đâu hề nói muốn gặp Minh Tuấn. Chỉ là, Thiên Vũ muốn được đi chơi thôi.
Sau đó, Minh Tuấn khẽ nhíu mày vì không nhìn thấy Thiên Di đâu cả. Địa điểm hiện giờ cậu đang đứng cùng Thiên Vũ là điểm mà trước đó cậu và Thiên Di đến tìm nhóc con này – đài phun nước.
– A, chắc mẹ cháu đi đâu đó dạo mát rồi. Hay chú và cháu đi chơi nhé? Ở đây có rất nhiều trò thú vị, chắc chú sẽ thích lắm!
Cười tít mắt, Thiên Vũ liền kéo tay Minh Tuấn đi theo mình, không để cậu kịp có phản ứng hay có cơ hội từ chối ý tốt của nhóc con. Kết quả, Minh Tuấn vừa phải tốn tiền, vừa phải tốn sức lực để du ngoạn cùng cậu nhóc khỏe mạnh giàu tinh thần vui chơi, ăn uống – Thiên Vũ.
Sau đó, khi đã bị lừa thì Minh Tuấn mới phát hiện. Hôm nay là ngày cá tháng tư.
PHẦN 2 CHƯƠNG 29
Áng mấy thứ 29: Cáo “non”
Duỗi thẳng chân, Minh Tuấn bước thật nhẹ trên đoạn đường phía trước. Ánh mặt trời chói chang rọi qua kẽ lá xanh um, xông thẳng xuống mặt đường nhựa.
Chợt, Minh Tuấn bỗng nhiên dừng bước, quay lại phía sau. Khẽ đưa tay ngoắc Thiên Di lại nơi mình đang đứng khi thoáng nhìn thấy chút u buồn vương trên gương mặt nhỏ nhắn, Minh Tuấn hếch môi, tạo một nụ cười nhẹ tênh.
– Di, lại đây!
Sau khi tạm biệt mọi người và chơi đùa một lúc khá lâu cùng nhóc con Thiên Vũ thì nụ cười trên môi Thiên Di dường như tắt hẳn. Rõ ràng Minh Tuấn thừa đọc được những gì Thiên Di đang nghĩ đến, nhưng cậu muốn cô tự chính mình thừa nhận. Thế mới công bằng. Cho cả hai. Cho một bí mật đã được cất giấu bấy lâu.
Theo như kịch bản thì lẽ ra, lúc này đây, Minh Tuấn sẽ dẫn Thiên Di đi đến một nơi nào đó mà cậu đã vạch sẵn ra trong đầu với mục đích kéo dài cuộc tìm kiếm của Vĩnh Khoa. Nhưng, có một lý do khiến Minh Tuấn thay đổi suy nghĩ về kịch bản đã được bày ra ấy. Cậu sẽ tiên phong lật ngược ván cờ. Chỉ để chuộc lỗi với một ai đó.
Dịch chuyển trên đoạn đường ngắn khi từ máy bay bước ra, cả Minh Tuấn và sóc con đều im lặng không nói gì. Không phải là không có gì để nói, mà là, họ cần một khoảng lặng. Để lắng lòng. Suy ngẫm.
Sau khi Thiên Di đã đến cạnh thì Minh Tuấn mới khẽ nhếch môi cười nhẹ. Nụ cười trong suốt dưới ánh nắng mặt trời rực cháy. Nụ cười như xóa tan mọi hận thù từ trước. Vĩnh viễn.
– Hãy đến nơi mà Di hiện đang muốn đến nhất! Xem như Tuấn tiễn Di đến đây thôi nhé!
Bất chợt, Thiên Di khẽ nâng mắt lên cao, chạm nga