XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325514

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

ích “bôi nhọa” thanh danh anh song sinh của mình.

– A Huân, cậu đang làm gì vậy?

Dở hơi! Đúng thật là dở hơi!

Trầm ngâm nhìn xoáy con người hết thuốc chữa trước mặt, A Huân hếch môi rồi thản nhiên đáp :

– Anh cũng biết rằng tôi rất bận sao? Vậy có phiền không nếu tôi trịnh trọng mời anh rời khỏi nơi này, Trương Vĩnh Kỳ?

Rầm!

Cánh cửa phòng làm việc đươc đánh bật một cách bất thình lình và gây ra tiếng ồn nhất định, ảnh hưởng đến những thành phần có mặt trong giang phòng tràn mùi thuốc sát trùng.

Người ngoài cửa đùng đùng nổi giận. Tròng mắt hằn mạnh tia đỏ khiến gương mặt trông hung bạo hẳn hoi. Nói cách khác là rất giống quái thú vừa xổng chuồn và muốn thịt kẻ nào vừa xuất hiện trước mặt.

Vốn dĩ định đến tìm A Huân tán gẫu và hỏi tung tích của anh chàng Chính An nên Vĩnh Kỳ mới vội vội vàng vàng chạy đến nhà hàng, đánh no nê một bữa. Sau đó còn gọi điện cho cô vợ thân yêu Bảo Châu của mình để nói những lời tình cảm “cúm” cho thỏa niềm mong nhớ sau bao tháng ngày lìa xa chưa có dịp trùng phùng. Cuối cùng, Vĩnh Kỳ phóng xe ngay đến bệnh viện – nơi A Huân làm việc với ý định “tám” chuyện.

Ai ngờ, khi vừa đứng trước cánh cửa phòng đóng im lìm, Vĩnh Kỳ lại vô tình nghe được câu nói “Anh cũng biết rằng tôi rất bận sao? Vậy có phiền không nếu tôi trịnh trọng mời anh rời khỏi nơi này, Trương Vĩnh Kỳ?” gây mất thiện cảm này.

Trong đầu cậu lúc đó không còn gì ngoài ý nghĩ xông thẳng vào bằng cánh phá cửa.

Nhưng, cơn giận lập tức được dập xuống bằng một thao nước lạnh vô hình.

Vĩnh Kỳ bất chợt hóa tượng khi nhìn thấy “bản sao” y hệt mình đang đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người mình như thể mình là người ngoài hành tinh mới vậy.

Gạt bỏ cái suy nghĩ điên rồ duy nhất trong đầu mình, Vĩnh Kỳ duỗi thẳng chân, bước vào phòng ung dung. Quét mắt tới lui trên “hình hài” con người trước mắt, Vĩnh Kỳ bất giác quay sang A Huân, cười thích thú :

– A Huân, tôi không ngờ cậu lại có biệt tài này đấy. Còn chế tạo được cả người máy hệt tôi y đúc. Cậu dùng gen của tôi à?

Lúc này, mắt A Huân mở to hết cỡ, nhìn Vĩnh Kỳ trừng trừng như muốn nói điều gì đó. Nhưng tiếc là những câu chữ ấy lại bị nghẹn đắng ở cổ họng.

Duy chỉ có Chính An là người bình thản nhất, nhàn rõi nhất. Cậu thản nhiên đứng đó như người vô hình mà dõi theo tình hình đang diễn ra.

Rất nhanh chóng, A Huân lập tức dùng lí lẽ của Vĩnh Kỳ đá sang kẻ nhàn rõi, bằng giọng nghi hoặc :

– Chính An, cậu cũng quan tâm đến lĩnh vực đột biến gen trong sinh học ư? Người máy cậu tạo ra lại còn rất mưu trí, đối đáp lưu loát với tôi cơ đấy!

Ngay tức khắc, mọi ánh nhìn điều chuyển sang người vô hình, vô âu, vô lo nãy giờ. Từng tia nhìn nhọn và bén như từng mảnh vỡ thủy tinh còn vương trên sàn gạch, chúng cứ nhắm thẳng vào Chính An bé nhỏ, chực xông đến.

Cùng lúc, lời nói của A Huân là tiêu điểm duy nhất mách bảo Vĩnh Kỳ rằng người cậu muốn tìm cũng hiện đang ở đây. Chỉ là, cậu không đoán được mấy ngày nay tên nhàn rõi ấy bỏ đi đâu thôi. Lẽ dĩ nhiên, hai chuyện được gộp lại làm một. Điều đó càng làm nỗi khó hiểu và bức bối trong Vĩnh Kỳ dâng cao hơn.

Chuyện quái gì thế này? Từ người xem kịch lại biến thành người tháo gỡ khuất mắt ư?

Chẳng do dự, Chính An lia tia nhìn ám chỉ sang người còn lại trong phòng. Cậu lườm lườm kẻ buộc dây đùa cợt bằng ánh mắt sắt lẻm.

Người vui sướng nhất, tất nhiên là Trương Vĩnh Khoa.

Anh chàng này rốt cuộc chẳng nghĩ đến kết cục của mình gì cả. Vừa “hoàn dương” mà lại mưu mẹo bày trò phá rối người “bị thương”. Nay tội nặng càng thêm nặng. Hẳn là chuỗi ngày dài tiếp theo Vĩnh Khoa sẽ khó sống trên chính mảnh đất của mình đây!

– Này, cậu nói gì đi chứ?

Đợi mãi mà chẳng thấy Vĩnh Khoa có động tĩnh gì nên Chính An cất giọng hối thúc. Mong cho mau chóng tháo bỏ khuất mắt trong mỗi người và mong cho mạng sống bé nhỏ của chính bản thân Chính An được bảo toàn. Cậu đã lạnh sống lưng lắm rồi khi mà cứ luôn nhận được ánh nhìn không mấy “vui vẻ” từ Vĩnh Kỳ và A Huân.

Vẫn chưa muốn dứt điểm trò hề của mình tạo ra, Vĩnh Khoa đứng phắt dậy, bước đến cạnh Chính An, nghiêm túc bật ra từng thanh từ :

– Tuân lệnh ông chủ!

– …

– Dương Chính An, cậu định chơi bọn tôi à?

Chất giọng trầm thấp của A Huân nhè nhẹ vang bên tai làm Chính An giật thót người. Cái gì thế này? Cậu từ người vô tội sao lại thành ra kẻ có tội thế kia?

Trương Vĩnh Khoa đùa dai thật!

Lửa