ngợp, khiến ai đó cười nghiêng ngả phía sau. Ngay cả A Huân, nếu cậu không cố gắng cầm cự thì có lẽ đã bật cười khanh khách vì tài lẻ của mình mất rồi. Cũng may là cậu đang trong tình trạng “giấu” mặt phía sau lưng Vĩnh Khoa.
Nói đi thì phải nói lại, thật tình thì A Huân đánh đau chứ chẳng đùa! Bằng chứng là gương mặt lạnh tanh của Vĩnh Khoa đang nhăn nhó đầy khổ sỡ phía sau.
Thú vị thật!
Chính xác thì đó cũng là một trong những việc cần làm để tiếp đón vị khách lạ mà quen Trương Vĩnh Khoa. Theo đúng như kế hoạch từ trước.
– Aish, cậu có cần mạnh tay vậy không, A Huân?
Đau rát cả lưng, Vĩnh Khoa đau khổ đẩy A Huân ra xa cơ thể mình rồi nhăn nhó than vãn. Trong khi đó, Chính An lại lầm lũi cười lén một cách thích thú nhìn hiện trường vụ án đang diễn ra đúng như kế hoạch. Thật sảng khoái!
Mà khoan đã!
Những lời A Huân nói vừa rồi sao nghe mà quen tai đến thế? Hơn nữa, điệu bộ của Vĩnh Kỳ cũng rất lạ lẫm?
Đưa tay xoa xoa cầm, Vĩnh Khoa lườm lườm mắt ngẫm nghĩ mọi chuyện. Đột nhiên, từ dưới nền gạch lạnh toát, Vĩnh Khoa nhìn thấy một vật gì đang nằm lăn lốc cạnh chân A Huân. Rất đáng nghi!
Tò mò cuối người xuống thấp, Vĩnh Khoa đưa tay nhặt vật lạ mặt ấy lên, săm soi hồi lâu.
Đây chẳng phải thuốc nhỏ mắt hay sao?
Thuốc nhỏ mắt? <– Nước mắt? <– A Huân?
Một mối liên hệ vô cùng hợp lí. Vô cùng logic và chuẩn xác.
Trong tức thời, Vĩnh Khoa quay quắt lại phía sau vì cậu có cảm giác bị đâm lén sau lưng. Thật không ngờ, trực giác của Vĩnh Khoa luôn luôn đúng. Cậu đã nhìn thấy một Dương Chính An đang cười nghiêng cười ngả. Trông rất khóai trá!
Vì Chính An vẫn đang cười sặc sụa và vì Vĩnh Khoa đột nhiên xoay người lại một cách bất ngờ nên Chính An đáng thương vẫn chưa kịp ngậm mồm lại. Nụ cười gian manh vẫn còn cơ hội hiện diện trên gương mặt gian trá đầy gian xảo.
Lại tiếp tục kích thích não bộ hoạt động, vận dụng hết chất xám có trong đầu, Vĩnh Khoa không ngừng đua ra kết luận.
Thứ nhất, Chính An đột nhiên tìm được Vĩnh Khoa trông khi cậu ngụy trang một cách hoàn hảo cho vở kịch của mình đã làm xuất hiện một dấu hỏi to đùng trong tư tưởng Vĩnh Khoa.
Làm sao mà Dương Chính An có thể điều ra tung tích bí ẩn của cậu chỉ trong tích tắc?
Thứ hai, Chính An kiên quyết lôi Vĩnh Khoa về Việt Nam.
Mặc dù cậu có thể về Việt Nam cùng Chính An vì lúc này sóc con không còn ở đó, nhưng hành động khó hiểu của Chính An khiến Vĩnh Khoa không khỏi hoài nghi.
Thứ ba, vừa về đến Việt Nam thì Chính An đã lôi ngay Vĩnh Khoa đến bệnh viện, nơi A Huân làm việc chỉ với câu nói : Cậu phải tìm cách xin lỗi mọi người đi!
Chính câu nói kia đã làm sự hoài nghi trong Vĩnh Khoa dâng lên thêm một mức. Tại sao phải tìm cách xin lỗi? Và còn thái độ mờ mờ ám ám của Dương Chính An nữa. Thật đáng nghi!
Cuối cùng, những gì nãy giờ Vĩnh Kỳ và A Huân làm hệt như được lập trình sẵn trong đầu vậy. Rõ ràng tính cách của hai con người kia hoàn toàn không như vậy, làm gì có thể bộc lộ được những xúc cảm “đáng khen” đó chứ?
Vĩnh Kỳ bù lu bù loa thút thít một cách khó khăn, ngượng nghịu. Lời nói của Vĩnh Kỳ còn mang hàm ý mắng trực tiếp Vĩnh Khoa.
A Huân dùng thuốc nhỏ mắt tạo hiện tượng khóc giả, lại còn ngang nhiên đánh người giữa ban ngày cùng những câu từ dài dòng. Chẳng phải muốn kéo dài thời gian để đánh cậu thêm vài cái thật đau hay sao?
Dựa vào những lí lẽ, lập luận trên của mình, Vĩnh Khoa đã đưa ra kết luận cuối cùng : Cậu đã và đang bị lừa toàn tập!
Gương mặt ngáo ộp của Vĩnh Khoa là chất xúc tác ngay lúc này, chính nó đã khiến cả ba chàng trai đang cố kìm nén cảm xúc liền vỡ òa trong vui sướng. Tiếng cười hả hê vang vọng khắp giang phòng làm việc, tạo bầu không khí dễ chịu hơn so với những thời khắc nghẹt thở ban nãy.
Trừng mắt, Vĩnh Khoa nhìn chằm chằm Chính An, lạnh lùng gắt :
– Cậu còn bảo tôi xin lỗi?
– Xin lỗi? Muộn rồi cưng!
Chộp lấy thờ cơ, Vĩnh Kỳ nhanh miệng đá lại câu nói của Vĩnh Khoa rồi ôm bụng cười như điên. Thật không ngờ hôm nay Trương Vĩnh Khoa lại mắc lừa cả đám một cách ngây thơ đến vậy. Quả là cơ hội hiếm có!
——
Bầu trời trong veo màu của nắng.
Gió nhè dội vào thân cây to lớn, tạo không gian rộng thênh cho những tán lá xanh um khiêu vũ cùng nhau. Khúc nhạc êm đềm tường chừng như không âm thanh lại chính là cái mà con người ta mong chờ nhất để được nghe thấy. Bài nhạc của nhịp sống, của nguồn sống, của cuộc sống.
Tựa lưng vào gốc cây, Thiên Di
