́ được vài giây phút thư giản. Trước khi đẩy cửa bước vào phòng làm việc của mình thì A Huân dường như quên đi việc Vĩnh Khoa đã chết. Cửa phòng vừa hé mở, đột nhiên lại trông thấy nét mặt quen thuộc đến thế, tất cả như khơi lại trong A Huân một mảng chuyện đau thương mà cậu không hề muốn tin là sự thật và cũng chẳng hề muốn nhớ đến chút nào.
Cười nhẹ, Vĩnh Khoa thản nhiên nhún vai rồi tiến tới trước vài bước chân. Khi đã đứng trước tia nhìn ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ của anh chàng bác sĩ A Huân thì Vĩnh Khoa mới chậm rãi cất chất giọng trầm lạnh quen thuộc của mình lên, phá tan cái yên tĩnh khó chịu trong giang phòng đầy mùi thuốc sát trùng nơi bệnh viện :
– A Huân, thành thật xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra khi trước!
Đột nhiên, tinh thần như thoát khỏi bóng tối mê mị vừa rồi. A Huân lẳng lặng trở về ghế ngồi, thả nhẹ mình xuống đó rồi cười nhẹ khi hiểu ra trò mưu mẹo của Chính An. Một lúc sau, cậu ôn tồn cất giọng :
– Chính An, có cần thiết phải nhờ Vĩnh Kỳ làm trò này không? Chuyện qua rồi cứ để qua đi, không nhất thiết lập lại đâu.
– Không…
– Chính An.
Chặn ngang lời Chính An, Vĩnh Khoa nháy mắt ra hiệu cho cậu bạn im lặng. Nhận được dấu hiệu từ chủ tịch Trương, Chính An khẽ lườm nhẹ rồi gật đầu đồng ý cùng nụ cười gượng trên khóe môi. Thật ra, những gì Chính An đang nghĩ trong đầu là thế này : Hừ, đã làm chuyện có lỗi còn nháy mắt với tôi? Đợi sau khi làm rõ mọi chuyện thì cậu chết chắc với bọn tôi đấy, Vĩnh Khoa à!
Ngồi xuống ghế, Vĩnh Khoa ung dung quan sát nét mặt A Huân một lúc rồi đột nhiên mỉm cười. Điều đó cho thấy Vĩnh Khoa vẫn chưa cảnh giác được “âm mưu” trả thù của Chính An dành cho mình, vì Vĩnh Khoa vẫn còn tâm trạng để mà trêu ghẹo người khác cơ mà.
Ho nhẹ, Vĩnh Khoa điềm nhiên cất giọng. Mắt vẫn không ngừng dõi theo mọi nhất cử nhất động của anh chàng bác sĩ tài giỏi.
– A Huân, chuyện của Vĩnh Khoa làm cậu rất buồn, đúng không?
Nhíu mày, A Huân dừng ngay việc đang làm lại. Trong đầu A Huân hiện giờ là một ngàn lẻ một vạn lời nhận xét về Trương Vĩnh Kỳ. Đơn giản bởi A Huân vẫn đinh ninh rằng người trước mặt là Vĩnh Kỳ. Và trò khỉ giữa Chính An cùng Vĩnh Kỳ đã bị cậu nhìn thấu.
Đẩy mắt về phía con người vừa thốt ra những câu nói vô duyên kia, A Huân lãnh đạm nói :
– Thế còn anh, anh không hề buồn sao, Vĩnh Kỳ?
– Oh, vậy ra Vĩnh Khoa cũng khá quan trọng đối với mọi người nhỉ?
Bỏ qua câu nói của A Huân, Vĩnh Khoa tiếp tục chiêu trò của mình mà không hề để ý thấy rằng có một ánh mắt hình viên đạn đang nhìn cậu chầm chầm từ ngay khi lời nói của cậu được tuôn ra khi nãy.
Vâng! Là Dương Chính An!
Ở một góc phòng, Chính An hầm hầm nhìn Vĩnh Khoa như muốn nuốt tươi cậu ngay lập tức. Thật chẳng biết Vĩnh Khoa đang nghĩ gì trong đầu mà lại đi nói những lời lẽ như thế để nâng cấp tội lỗi của mình lên vài bậc nữa. Hay… vì vắng xa mọi người lâu quá nên đâm ra… điên?
Nghĩ thầm, Chính An tự gật gù rồi tự kết luận và đưa ra kết quả cuối cùng cho lối suy ngẫm bấy giờ của mình. Nếu thật sự có chuyện như thế thì cậu sẽ sớm “tống cổ” tên thối tha Trương Vĩnh Khoa này vào… nhà xác mất!
Hơi bực bội vì lời nói mang tính khiêu chiến của Vĩnh Kỳ, A Huân hơi nhíu mày khó chịu. Dẹp đóng hồ sơ bệnh án sang một bên của chiếc bàn ngập hồ sơ, A Huân đặt nhẹ hai tay lên mặt kính trong suốt, nhẹ nhàng cất giọng. Nhưng ẩn chứa trong câu nói tưởng như nhẹ tựa sóng biển lúc hoàng hôn ấy lại là một viên đạn vô hình trượt ngang sườn dốc trí tuệ.
– Với trách nhiệm là một bác sĩ của bệnh viện này, tôi đề nghị anh nên mau chóng làm hồ sơ nhập viện. Vào khoa… thần kinh, ngay bây giờ!
Cũng may là đang tựa lưng vào thành tường trắng nên Chính An mới không té nhào ra phía sau một cách bất ngờ. Hả hê với lời nói khích tướng của anh chàng điển trai A Huân, Chính An cười ngặt ngẽo một cách lén lúc. Thật không ngờ, tài “ăn nói” của bác sĩ Huân ngày càng chuẩn và phóng ra nhiều lưỡi dao bén đến bất ngờ. Xem ra, những người “ở chung” với cánh tay đắc lực và cái đầu trọng tâm của Demon dần dần đã được “huấn luyện” một cách “nghiêm khắc” về biệt tài ăn nói. Với cái đà này, chắc chắn tương lai A Huân sẽ học được nhiều, nhiều và nhiều thứ “hay ho” hơn rồi!
Dùng chiêu công kích không thành, Vĩnh Khoa đại bại nặng nề đành ôm hận ngậm ngùi. Không vội bỏ cuộc trong trận chiến đầu tiên, chủ tịch Trương vẫn ngoan cố cứng đầu đóng vai Vĩnh Kỳ nhằm mục đ