chứ?
Tên phục vụ phòng đáng chết! Dám không thực hiện nhiệm vụ được giao!
– Tôi thừa hiểu tính cậu, Vĩnh Khoa ạ! Nên, người phục vụ ấy là vô tội. Định không mời tôi vào phòng nói chuyện sao?
– Cậu… – Bỗng, một ánh đèn sáng chói lóe lên trong tâm trí Vĩnh Khoa. Cười lạnh, cậu thản nhiên khoanh hai tay trước ngực, gieo tia nhìn lạ lẫm lẫn dò xét lên người anh chàng trước ngưỡng cửa hồi lâu rồi ngờ nghệch cất giọng, nói với gương mặt tỉnh bơ – … là ai? Tôi có quen cậu?
Khà khà!
Thật tài! Thật vẹn toàn! Cứ giả vờ như cậu đang mất trí nhớ cũng hay.
Cười thầm trong bụng, Vĩnh Khoa vẫn giương đôi mắt “thỏ non” của mình nhìn sang Chính An cứ như là hai người chưa từng gặp mặt nhau thật vậy. Tại sao con người này lại tài ba đến mức hoàn hảo như thế chứ? Nói dối mà không hề chớp mắt!
À, không! Cũng tương tự lúc Chính An lừa gạt cô nhóc cả tin Thiên Di đó thôi. Sẽ ra sao nếu Vĩnh Khoa biết chuyện tày trời đó nhỉ?
– …
Grừ!!!
Cái tên này!
Định chơi trò mất trí nhớ nữa sao?
Cũ mèm!
Ho nhẹ, Chính An khẽ đảo mắt một vòng quanh con đường nhỏ trong khách sạn rồi nhếch môi cười gian manh. Chẳng nghĩ tình, Chính An thẳng thừng giơ tay lên, đẩy mạnh vào người Vĩnh Khoa khiến cậu thụt lùi lại vài bước chân, bước trở lại vào phòng. Theo đó, Chính An nhanh chân bước vào phòng và tiện tay đóng cửa, cài chốt khóa trong.
Nhanh, gọn, lẹ và đầy bất ngờ!
Có hơi ngạc nhiên nhưng Vĩnh Khoa vẫn cố giữ được bình tĩnh trước thái độ “muốn ăn đấm” của tên bạn thân thối tha Dương Chính An. Vờ “ngây thơ”, Vĩnh Khoa gằng giọng rồi gắt lên, đồng thời cũng chuyển ánh mắt không vui sang người lạ mặt vô duyên :
– Làm gì hả? Đã nói tôi và cậu không quen nhau. Có tin tôi gọi bảo vệ không?
Cười nhạt nhẽo, Chính Anh hất hàm, nói với giọng như ra lệnh, cùng điệu bộ gian manh khó lường :
– Gọi bảo vệ? Được, cứ thỏa thích. Tôi chiều cậu!
Gậy ong đập lưng ong đây mà.
Còn gì để nói hay để ngụy biện đây Trương Vĩnh Khoa?
– …
Thấy Vĩnh Khoa im lặng không nói gì, Chính An nhân cơ hội nói tiếp những gì đã được dồn nén bấy lâu trong cậu, bằng giọng căm phẫn, tức giận :
– Cậu rất muốn chết, đúng không? Có biết vì chuyện cậu giả chết mà mọi người dường như mất hết mọi dũng cảm để đối mặt hay không? Khi hay tin, anh Vĩnh Kỳ dường như ngã quỵ, cậu đã từng nhìn thấy anh ấy rơi nước mắt vì cậu chứ? Còn A Huân, ngày càng mất thần, chẳng còn vui vẻ, năng động như ngày nào. Ngay cả tôi, tôi cũng… Còn vợ cậu, cậu có biết khó khăn lắm bọn tôi mới giữ kín được chuyện này không? Nếu biết, cậu nghĩ sóc con có sống nổi không? Vì tan lễ của cậu tổ chức rất nhỏ nên bọn tôi đã lơ là và không hề xem mặt người mình đã chôn. Buồn cười thật, tại sao lúc này tôi mới nghĩ đến chuyện quan trọng đó nhỉ? Nếu biết được, người nằm dưới mồ không phải cậu thì bọn tôi đã không như thế rồi. Lần này, trò đùa của cậu là rất quá đáng, Trương Vĩnh Khoa ạ!
Kịch.
Tròn mắt ngạc nhiên, Chính An nhìn trừng trừng dáng người thanh niên anh tú vừa quỳ kịch xuống nền gạch hoa mĩ không chớp.
Sao chứ?
Con người hiên ngang trước giờ không bao giờ cuối đầu trước ai, nay lại có hành động thấp hèn đến như vậy ư? Việc gì mà Vĩnh Khoa lại phải quỳ rạp xuống đất như thế?
Tuy đã từng thấy Vĩnh Khoa rơi nước mắt nhưng chuyện đang xảy lúc này là chưa khi nào Chính An nhìn thấy. Thậm chí là chẳng một lúc nào, một thời khắc nào anh chàng chủ tịch trẻ tuổi ấy lại đi làm như vậy cả.
Rốt cuộc là chuyện kinh khủng gì đã xảy ra? Tại sao… tại sao Vĩnh Khoa lại thay đổi đến mức này?
Bất động vài giây, cuối cùng, Chính An cũng lấy lại được bình tĩnh. Dẹp bỏ sự ngạc nhiên đang chiếm trọn tròng mắt, Chính An trầm giọng gọi khẽ :
– Cậu…
– Chính An, tôi… xin lỗi!
——
Sân bay :
– Thiên Di, em đi thật sao?
Với hơi thở gấp gáp vì chạy một mạch đến tận sân bay khi vừa nhận được tin nhắn từ cô nhóc tinh nghịch, Vĩnh Kỳ khó nhọc thốt lên từng chữ trong tiếng thở đứt quãng. Đưa ánh nhìn mong đợi nhìn cô nhóc hồi lâu, cậu lại chuyển mắt sang người con trai mà cậu đang căm hận lúc này đang đứng cạnh Thiên Di bé nhỏ.
Không sai! Anh chàng đứng cạnh cô chính là Minh Tuấn!
Tối hôm đó, sau khi nghe Chính An nói chuyện xong thì Thiên Di đã không ngừng suy nghĩ. Cô nhóc không cho rằng Vĩnh Khoa đã đi công tác xa giống như lời Chính An thuật lại chút nào. Càng không tin Trương Vĩnh Khoa chồng cô lại đi dan díu với con “mắm” nào bên ngoài.
Nếu có, chắc chắn cậu sẽ c