XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325260

Bình chọn: 9.5.00/10/526 lượt.

hết chắc! Nhưng, điều đó rất hiếm để được xảy ra!

Một đêm trằn trọc suy nghĩ về chồng mình, cuối cùng, Thiên Di đã đưa ra quyết định cho riêng mình khi nhận được dòng tin nhắn từ số điện thoại của anh chàng lớp trưởng lớp Hội họa, với nội dung :

“Di, Tuấn biết hiện giờ tâm trạng Di rất buồn bực, về chuyện của Vĩnh Khoa, đúng chứ? Nhưng mà, Di nè, nếu một người con trai, một người chồng thực sự yêu thương người con gái, người vợ của mình, thì hẳn là anh chàng ấy sẽ không ra đi mà không hề nhắn nhủ điều gì với vợ mình. Và hẳn là, sẽ không bao giờ làm người yêu thương phải khóc. Vì, khi yêu, ai mà không muốn mang lại hạnh phúc cho đối phương. Di có cảm thấy mệt mỏi không? Mệt mỏi vì phải nghĩ nhiều và suy đoán lung tung? Mệt mỏi vì bị dày vò trong nước mắt? Mệt mỏi vì mọi thứ đang diễn ra? Với Tuấn, Di thật mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không còn đủ sức để chóng chọi khi mọi thứ đã quá tải. Từ bỏ luôn là quyết định không dễ dàng, và rất ít người có thể làm được điều đó. Khi không hạnh phúc, bên nhau mà cứ dày vò, đau khổ thì sao không buông tay nhau ra. Để không phải cắn rứt và cho rằng mình đã sai ngay từ lúc khởi đầu? Có lẽ, duyên của Di và Vĩnh Khoa đã hết. Có lẽ, số mệnh hai người đã đùa hai người quá lâu. Vậy thì, tại sao không tự giải thoát cho nhau, để Di không phải khóc khi không biết rằng chuyện gì đang diễn ra quanh mình? [..'> Nếu muốn, Di hãy đi đâu đó cho thư thả. Tuấn sẽ là người đi cùng Di, Di nhé?”

Những gì Minh Tuấn viết trong tin nhắn điều là sự thật. Chúng đều là những gì luôn luẩn quẩn trong đầu của Thiên Di trong dạo gần đây. Và rồi, Thiên Di đã khóc, khóc mà chẳng biết lý do. Cô cũng chẳng cần biết Vĩnh Khoa đã giấu cô chuyện gì, cũng chẳng cần biết hiện giờ Vĩnh Khoa đang ở đâu.

Có quan trọng không chứ?

Thiên Di không quan tâm đến con người đó nữa. Có lẽ, hai người nên sớm kết thúc thì hơn!

“Di muốn thăm Thiên Vũ”

Sau khi đã trả lời lại tin nhắn của Minh Tuấn, sóc con khẽ nằm xuống giường rồi cố nhắm mắt để ngủ. Không hiểu sao, cô lại chẳng thể chìm vào giấc ngủ và lãng quên mọi chuyện được. Cho đến rất lâu, rất rất lâu sau đó, đến khi không còn ý thức được nữa thì cô nhóc mới dần dần chìm vào giấc ngủ muộn. Tạo cảm giác thư giản cho cái đầu đang căng cứng của mình.

Đó chính là nguyên do khiến Thiên Di chọn chuyến bay hôm nay để sang Mỹ cùng Minh Tuấn. Đáng ra, cô cũng định từ biệt Chính An, nhưng mà, gọi mãi chẳng thấy cậu nghe máy và tìm đến tổ chức cũng chẳng thấy bóng dáng anh chàng ấy đâu cả. Còn A Huân, vì hôm nay có ca mổ đột xuất nên anh chàng đành phải ở lại bệnh viện. Không đến tiễn sóc con được, cậu cũng rất tiếc.

Tạm biệt người anh cả Vĩnh Kỳ xong, Thiên Di khẽ cười nhẹ rồi kéo vali bước vào trong khi nghe thông báo vang lên.

Đứng đó, nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn khuất dần sau đám hành khách đông đút, Vĩnh Kỳ tự trách mình, vo tay thành hình nắm đấm rồi xiếc chặt.

Mong sao Thiên Di luôn luôn vui vẻ!

Bên cạnh cô nhóc lại là tên Minh Tuấn đáng chết mà không phải Vĩnh Khoa. Chết tiệt! Nếu không tại Minh Tuấn thì hiện giờ, người đi cùng Thiên Di bé nhỏ phải là Vĩnh Khoa mới đúng. Nếu không vì Minh Tuấn, thì giờ họ đã được hạnh phúc bên nhau…

Nhưng, đời đâu như là mơ. Chẳng ai có thể ngờ mọi chuyện lại đi theo chiều hướng như thế cả. Có muốn cũng chẳng thể nào ngăn cản được.

PHẦN 2 CHƯƠNG 26

Áng mây thứ 26 Khoảnh khắc chôn vùi bí mật

Ánh nắng ban mai soi nhẹ vào hàng ghế đá trong khoảng sân đầy cỏ dại. Mùi sương đêm còn đọng lại theo gió thoang thoảng bay đi, chốc lát lại hòa tan rồi lẫn vào không khí. Từng hạt sương long lanh rơi khẽ xuống nền đất ẩm ương, thấm vào đất. Một quang cảnh thật yên ả, thanh bình và nhẹ nhàng với những thứ dìu dịu, vừa tầm mắt.

Phía bên kia đường, dòng người đông đúc không ngừng ngược xuôi hệt như bị cuốn theo dòng chảy của thời gian. Hối hả. Vội vã. Để chóng bắt kịp chuyến xe của cuộc sống.

Ngược lại với những thứ đang diễn ra để đón chào ngày mới là một tâm trạng hỗn độn rối vò như tơ sau một đêm trằn trọc không ngủ.

Thở dài, Chính An khẽ ngẩng đầu nhìn lên nền trời xanh thăm thẳm.

Ngày hôm qua, cậu đã thu xếp mọi chuyện để lập tức bay đến nơi có vị chủ tịch trẻ đang “ẩn mình” với ý nghĩ sẽ làm rõ mọi chuyện và trừng trị con người đáng bị “ăn đấm” kia. Khi đến nơi, cậu còn mém xíu nữa là lại mắc lừa tên chủ tịch đáng chết. Nhưng mà cũng may thật, sau bao năm tháng cùng làm việc với nhau thì Chính An cũng đã dần nắm bắt hết thảy mọi “thói hư tật xấu” của tên bạn trời đánh cu