̉a mình.
Ngay lúc đứng trước cánh cửa phòng đóng chặt, Chính An đã dồn hết chất xám lại một nơi trong não bộ, vận dụng hết kiến thức và kỹ năng được tích lũy để đối phó với những mưu lược khôn khéo của Vĩnh Khoa. Mập mờ trong lối suy luận với nhiều chiều hướng, cuối cùng Chính An đã rút ra được hai suy đoán có khả năng “dính” cao nhất. Điều đầu tiên, tên ngốc trong phòng sẽ giữ im lặng tuyệt đối và không màng đến tiếng gõ cửa cũng như giọng nói gọi cửa quen thuộc. Điều thứ hai, một con mồi khác sẽ được sử dụng để dẫn dụ Chính An rời khỏi khách sạn trong thời gian sớm nhất. Và tất nhiên, mọi thứ không ngoài dự đoán và điều nằm gọn trong tầm kiểm soát của Chính An nên cậu mới ứng phó nhanh chóng và đánh lừa được ai kia.
Đúng như người ta thường nói : Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Ở gần Vĩnh Khoa lâu đến như vậy, lẽ nào Chính An lại không sưu tập được nhiều chiêu bổ ích cơ chứ!
Gặp được “kẻ giả chết” bằng xương bằng thịt trước tầm mắt, Chính An không khỏi “ngỡ ngàng và xúc động”. Trong đầu cậu lúc ấy dường như chỉ muốn hỏi rõ Vĩnh Khoa mọi điều. Đơn giản bởi Chính An mẩm chắc rằng Vĩnh Khoa sẽ không hành động một cách ngu ngốc và không lý do như vậy. Hẳn là trong chuyện này vẫn còn chuyện Chính An chưa biết đến. Nhưng, dù thế nào đi chăng nữa, sự việc Vĩnh Khoa đã và đang làm vẫn không thể nào tha thứ một cách dễ dàng được.
Ngay thời điểm Vĩnh Khoa quỳ kịch xuống nền gạch hoa mĩ sang trọng, tròng mắt Chính An như dãn ra hết cỡ, bộc lộ sự ngạc nhiên khôn cùng. Sau đó, những gì được Vĩnh Khoa giấu trong lòng bấy lâu như nước vỡ bờ, kể hết mọi sự trong thâm tâm bao ngày qua. Và giải thích luôn cả nỗi thống khổ của mình đang bị đè nén bao lâu nay.
Ngay đêm hôm đó, mọi sự đã được làm rõ, chẳng còn mối nghi vấn nào tồn tại nữa.
Cả người như cứng đờ khi nghe Vĩnh Khoa buồn bả thuận lại câu chuyện có nguy cơ bị chôn vùi trong quá khứ.
Vĩnh Khoa vừa đáng trách, vừa đáng “đánh”, chẳng hề đáng thương tí nào khi ngốc nghếch sử dụng cách hóa tan thù hận như vậy!
Câu hỏi đầu tiên được đặt ra trong đầu Chính An và giành riêng cho Vĩnh Khoa chính là : Tại sao lúc đó cậu không nói với bọn tôi. Cùng nhau tìm hướng giải quyết?
Nhưng, những từ ấy như nghẹn lại ở cổ họng khi Chính An nhìn thấy gương mặt u buồn của Vĩnh Khoa. Khoảng thời gian qua, chắc chắn Vĩnh Khoa cũng đã rất đau khổ và nhớ con sóc nghịch ngợm ở nhà.
Đột nhiên, nghĩ đến Thiên Di, Chính An chợt cảm thấy cắn rứt lương tâm và có lỗi thật lớn đối với cô. Trông khi Vĩnh Khoa đang cố kìm nén cảm xúc và ẩn thân như một kẻ có tội chỉ vì muốn kết thúc thù hận trong lòng Minh Tuấn thì Chính An lại nở lòng đi bêu rêu với Thiên Di rằng Vĩnh Khoa đi ngoại tình!
Ôi !!
Dương Chính An ơi Dương Chính An, cậu lần này chết chắc với chủ tịch Trương rồi. Hic hic…
* * *
Qúa khứ :
Thời khắc Vĩnh Khoa vừa tỉnh lại và nghiêng mình cử động để đón nhận luồng sáng mới sau bao ngày ngủ vùi.
Cạch!
Tiếng mở cửa đập tan cái ý nghĩ đón nắng mới trong đầu Vĩnh Khoa ngay lập tức. Đồng thời, một tiếng động nhỏ nữa lại vang lên ngay sau đó. Không quá mê mụi để không nhận ra rằng người đang đứng trước mặt mình là người nào và nhận biết được cánh cửa đã được khóa trái cùng lúc với một vật thể đen kình, lạnh buốt được giơ lên không trung trong tích tắc.
Giương đôi mắt hơi mệt nhìn về phía đối diện, Vĩnh Khoa điềm đạm hếch đôi môi tái nhợt của mình lên rồi khẽ nói nhỏ, với chất giọng yếu ớt của một bệnh nhân vừa tỉnh lại sau chuỗi ngày dài hôn mê, ngập chìm trong khoảng không cô đơn đầy bóng tối.
– Cậu đến đây tìm tôi cũng đâu cần mang theo vũ khí?
Cười nhạt, Minh Tuấn nhếch môi khinh bỉ rồi ném cái nhìn giận dữ sang Vĩnh Khoa, gắt lên :
– Tôi không tìm anh. Tôi đến để giết anh. Còn ngạc nhiên khi tôi đem thứ này đến đây nữa không, Trương Vĩnh Khoa?
Hơi sững người trước thái độ quá đáng của anh chàng cùng lớp với vợ mình, Vĩnh Khoa khẽ nhíu mày nghi hoặc. Rõ ràng cậu không làm gì hại đến Minh Tuấn, tại sao Minh Tuấn lại dùng ánh nhìn hung hăng, thù hận và giọng nói oán trách để nói với cậu?
Trước khi Vĩnh Khoa định cất giọng thì chất giọng mạnh mẽ, kiêu căng của Minh Tuấn đã cướp quyền nói trước :
– Vị bác sĩ già làm ở gia đình anh, nhớ chứ? Ông ấy chính là người tôi yêu quí nhất. Tại sao anh lại được quyền sống sót mà ông ấy thì không? Chính anh đã hại ông ấy phải ra nông nỗi ấy!
Vị bác sĩ già làm ở gia đình cậu… Lẽ nào là… Wen?
Rõ ràng rồi!
Vậy ra, Minh Tuấn có quan hệ thân thuộc với Wen!
Chết tiệt!
Chỉ vừa mới tỉnh dậy sau chuỗi ngày dài mê man cùng bóng tối u mê, Vĩnh Khoa vẫn chưa phục hồi sức khỏe và lấy lại thần sắc của mình. Chưa kể đến chuyện V
