rồi buộc miệng cất giọng. Ẩn sâu trong giọng nói trầm trầm trìu mến là một lối suy nghĩ mơ hồ về sự việc vừa xảy đến.
– Thật sự thì, Vĩnh Khoa đã đi công tác xa. Vì chuyến đi quá vội và bất ngờ nên cậu ấy không kịp báo trước với em, nên mới phải nhờ đến anh Vĩnh Kỳ sang giúp đỡ.
Chính An ơi là Chính An, sao nói dối tài thế không biết!
Cười ma mị, Chính An khẽ nâng cấp trình độ bốc phết của mình lên thêm một mức nữa chỉ với một câu nói rất nhẹ nhàng :
– Nghe nói Vĩnh Khoa đã có bồ bên ngoài đấy!
——
Bar.
Tiếng nhạc ồn ào như lưỡi cưa cấy sâu vào não bộ của người đến đây. Từng thanh âm dồn dập như chất kích thích ăn mòn vào tế bào của mỗi người, khiến họ cứ lắc lư điên cuồng theo những nhạc điệu vừa vang lên.
Bên trên chiếc sàn lấp lánh ánh đèn đủ màu và hiệu ứng chóng mặt, một vài cô nàng với thân hình nóng bỏng đang lắc lư một cách điên dại và gây kích thích cho những tên lăng nhăng say mèm.
Một góc khuất nhỏ của quán, ánh đèn đỏ sẫm chiếu thẳng vào gương mặt anh tuấn của một chàng thanh niên điển trai. Cốc rượu trên tay không ngừng chuyển động theo từng nhịp lắc của bàn tay ma quái. Chợt, ánh nhìn sâu hoắc bỗng nhớ ra điều gì đó, buông vội cốc rượu lưng chừng xuống bàn, chàng trai ấy nhanh chóng chen vào đám đông rồi bước ra khỏi quầy để lấy lại khoảng không im lặng cho mình.
Móc chiếc điện thoại trong túi ra, đưa tay lướt nhẹ trên bàn phím rực sáng, chàng thanh niên ấy khẽ mỉm cười rồi nhấn phím gọi khi đã xác định được số cần gọi.
Một tràng “tút” dài vang lên liên hồi. Ngay sau đó, chất giọng lạnh tanh cũng vừa vang lên :
– Tôi nghe.
– Hai ngày nữa!
– Được!
Cuộc nói chuyện diễn ra ngắn gọn đến nổi không ai ngờ. Toan cúp máy, chàng thanh niên kia nhẹ chớp mắt để tận hưởng bầu không khí tĩnh lặng, êm đềm dưới ánh trăng sáng.
Bỗng, càm xúc từ đâu ùa về, lấn át mọi suy nghĩ trong cậu. Chần chừ vài giây, cậu thản nhiên nói vào điện thoại, bằng giọng nói buồn buồn :
– Tôi rất ngưỡng mộ anh. Thật đó.
– …
– Nhưng, tôi không thể làm khác được.
Đầu dây bên kia lại im lặng.
Một lúc sau, chất giọng lạnh tanh ấy mới lại vang lên. Từng câu chữ trôi chậm rãi và đều đều trong ống nghe như một câu chuyện dài vô tận, mà có kể cũng chẳng một ai hiểu rõ.
– Không! Đó là đề nghị của tôi. Cứ coi như, một mạng đổi một mạng! Không ai có lỗi cả!
PHẦN 2 CHƯƠNG 24
Áng mây thứ 24: Món quà bất ngờ
-Không! Đó là đề nghị của tôi. Cứ coi như, một mạng đổi một mạng! Không ai có lỗi cả!
Câu nói ấy cứ được lặp đi lặp lại trong đầu anh chàng đang ngồi bên bậu cửa kính trong suốt, mãi không ngừng. Nói như thôi thúc, như trách mắng cậu, rằng cậu đã phạm lỗi và gây thương tổn cho người mình thương yêu nhất.
Phải!
Đó là lời đề nghị của cậu!
Không một ai trong chuyện này có lỗi cả, lỗi là ở cậu. Vì cậu đã không cứu được sinh mạng của người có ơn với gia đình mình và vì cậu đã không thể nhìn ra tâm địa của con người đó sớm hơn, để có cách khuyên ngăn ông sớm hơn, để không xảy ra chuyện thương tâm như thế.
Vậy thì, cách giải quyết “một mạng, đổi một mạng” ấy đâu phải không hữu dụng?
Chỉ trách cái đầu của cậu không thể nào nghĩ ra một kế sách nào hoàn hảo hơn thôi. Đành thế, mặc dù tim cậu cũng rất đau, cứ như có hàng vạn mảnh vỡ thủy tinh gim vào. Thật sâu.
Nhớ.
Tận sâu trong tâm trí của anh chàng anh tú là nỗi nhớ vô hạn về thời khắc hạnh phúc và đáng trân trọng. Cậu rất nhớ người con gái ấy. Rất nhiều!
Hằng ngày, việc nghe cái giọng trong trẻo của cô nhóc con nghịch ngợm đã trở thành thói quen của cậu mất rồi. Đến mức, cậu không nghĩ sẽ có lúc cả hai xa cách đến vậy!
Lần này, tuy việc hành động được cho là ngốc nghếch này có thể kéo cả hai ra xa nhau, mãi mãi. Nhưng, vì cuộc sống là muôn vàn thử thách mà, cứ cho là sẽ có cầu vòng sau cơn mưa đi.
Đề nghị được đưa ra vào cái hôm định mệnh ấy có lẽ là một đề nghị đúng. Vì lời đề nghị kia, có thể sẽ thay đổi cả một con người. Cậu tin là thế!
Gặm nhắm nỗi nhớ một mình trong mỗi đêm đã là thói quen trong khoảng thời gian gần đây đối với chàng trai này. Cứ cô độc, hiu quanh như thuở ban đầu, cái thuở mà cậu chưa được gặp mặt cô nhóc con nào đó.
Buồn.
Nỗi buồn cứ đan xen vào nỗi nhớ, ăn sâu vào máu của cậu như một loại côn trùng gây hại, khiến mọi suy nghĩ, hành động của cậu dường như bị kìm hãm, hạn chế. Thường ngày, cậu chỉ việc nằm ườn ra đó và dán mắt vào trần nhà, đốt cháy mọi suy ng
