n cũng chẳng hồi họp hay vui mừng nữa. Nhưng, lần này, suy nghĩ của cậu đã sai hoàn toàn. Người vừa-gọi-đến không phải là người hay-gọi-điện cho cậu.
– Là tôi đây.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen đến khó quên, phải nói là không thể nào quên được. Chất giọng trầm trầm đơn điệu nói nhẹ vào điện thoại, cho thấy người gọi điện có tâm trạng rất điềm tĩnh, chẳng hề nghi ngờ hay tò mò, cứ như người gọi ấy đã biết rất rõ và tường tận mọi chuyện đã diễn ra vậy!
Đúng vậy! Chính anh chàng điển trai Dương Chính An chứ không ai khác!
– …
Im lặng hồi lâu, chàng trai đang nằm trên chiếc giường rộng êm ái ấy nhanh chóng ngồi bật dậy, vì ngạc nhiên. Cậu thừa biết ai là người gọi điện, nhưng, tại sao người đó lại biết…
Hừ!
Chết thật!
Tại sao cậu lại quên mất con người có nhan sắc “trẻ hóa” kia lại thông thạo mạng internet và các thủ thuật vi tính cơ chứ?
Quả là một sai lầm lớn khi gọi điện để “cảnh báo” anh chàng “mưu trí” kia!
Trầm ngâm hồi lâu với dòng suy nghĩ khá chính xác của mình, chàng trai ấy lạnh lùng nói vào điện thoại với chất giọng tỉnh bơ như không biết gì.
– Sao cậu…
Chưa kịp để ai đó nói hết câu của mình thì người gọi đến đã hung hăng nói vào điện thoại. Tráo trợn và đầy bất ngờ. Cứ như một món quà tặng dành cho con người thích “đùa” người khác kia!
– Im lặng và ra mở cửa cho tôi. Mau lên đi chủ tịch… Trương Vĩnh Khoa!
– Gì hả?
Tròn mắt ngạc nhiên, Vĩnh Khoa như không tin vào tai mình và những từ ngữ vừa vụt qua não bộ. Từng tế bào thần kinh như run lên bần bật khi trí não giàu vitamin… À, trí não giàu chất xám của mình đã phân tích kỹ lưỡng những thanh từ có phần quan trọng ấy xong.
Chuyện gì đang diễn ra thế?
Vĩnh Khoa đang “cư ngụ” tại Mỹ, không phải đang có mặt tại tổ chức ở Việt Nam. Tại sao lại phải ra mở cửa? Hiện giờ Chính An vẫn đang ở Việt Nam kia mà? Dù cho có thông thạo và rành về lĩnh vực mạng thông tin thì Chính An cũng không thể nào tìm được manh mối của cậu nhanh đến vậy chứ?
Nghi ngờ nhìn về phía cửa phòng, Vĩnh Khoa khẽ nhíu mày rồi bước nhẹ đến cạnh cánh cửa đang đóng im lìm.
Có nên mở không?
Nếu đúng là Chính An, thì cậu phải giải thích rõ mọi chuyện trong lúc này ư?
Còn nếu không phải… thì sao?
Điên thật! Đó đã đúng là giọng nói đặc trưng của Chính An rồi còn gì? Nhầm lẫn sao cho được!
PHẦN 2 CHƯƠNG 25
Áng mây thứ 25: Gậy ông đập lưng ông
Chần chừ.
Do dự.
Cầm chặt chiếc điện thoại vừa lóe sáng trên tay, Vĩnh Khoa không ngừng nghi hoặc dán chặt mắt vào cánh cửa bất động trước tầm nhìn. Tư tưởng trong cậu đang đấu tranh mãnh liệt : Một là mở và giải thích với Chính An mọi chuyện. Hai là không mở và lập tức trốn khỏi đây để Chính An không tìm thấy.
Vòng luẩn quẫn tâm trí không ngừng dẫn dắt Vĩnh Khoa đi hết mê cung này đến mê cung khác, khiến cậu không tài nào tập trung được.
Reng reng reng
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong tay cậu lại phát sáng và run liên hồi. Lần này, người gọi là một người khác, không phải anh chàng Chính An mưu lược.
Không hề nghĩ suy, Vĩnh Khoa thụt lùi lại vài bước, ấn điện thoại và nghe.
– Hôm nay sao? Được, tôi biết rồi!
Cúp máy, Vĩnh Khoa khẽ thở dài rồi lùi lại thêm vài bước nữa. Khác với những lần do dự khi nãy, cậu không ngần ngại gì mà nhấn phím điện thoại để gọi cho phục vụ phòng. Chưa đầy 5 phút, cậu đã tiếng người phục vụ trước cửa phòng mình và người phục vụ kia đã thực hiện đúng những gì cậu nói qua điện thoại, không sót một chi tiết nào.
– Chào cậu, tôi được Vĩnh Khoa gọi đến bảo đón cậu. Hiện cậu Trương đang đợi cậu dưới sảnh khách sạn ạ!
– Ừ. Tôi biết rồi!
– Mời cậu theo tôi.
– Được.
Mẫu đối thoại ngắn gọn và xúc tích kia không thoát khỏi tai Vĩnh Khoa. Khá hài lòng với những gì vừa xảy ra, Vĩnh Khoa ung dung cho điện thoại vào túi rồi nhếch môi cười lạnh.
Đợi cho đến khi không còn một ai đứng trước cửa phòng mình thì Vĩnh Khoa mới nhẹ nhàng đặt tay lên tay vịn, đẩy nhẹ. Nụ cười trên khóe môi đỏ mộng vẫn nguyên vẹn.
Cạch!
Không gian bên ngoài khá lạnh và tươi mới, hàng mi cong vút khẽ chớp nhẹ vài cái rồi đột nhiên khựng hẳn trong làn gió tươi mát vừa tràn vào giang phòng ấm cúng.
Nụ cười trên khóe môi mộng đỏ cũng chẳng còn thấy đâu.
Ngạc nhiên nhìn người đang đứng trước mặt mình, Vĩnh Khoa chỉ biết trừng mắt khó tin chứ không nói gì. Cậu hoàn toàn bất động khi nhìn thấy anh chàng đang hếch môi cười, như châm biếm.
Làm thế nào có thể
