Polly po-cket
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325222

Bình chọn: 10.00/10/522 lượt.

ĩnh Khoa không hề muốn nhắc đến chuyện đau thương của tàn dương quá khứ khi đó. Vì cứu Wen, người cậu luôn kính trọng và quý mến cho dù có gây thương tổn cho cậu, người luôn tin tưởng ông nhất. Vào thời khắc cuối cùng trước khi sự việc tan thương xảy đến, Vĩnh Khoa luôn ôm mong muốn có thể dùng lời nói chân thành của mình để xóa tan lòng tham vô đáy trong Wen. Nhưng, mọi chuyện xảy đến quá bất ngờ, bất ngờ đến mức Vĩnh Khoa sẽ mất luôn tính mạng của mình nếu không được cứu chữa kịp thời. Trong tận thâm tâm của mình, Vĩnh Khoa không hề muốn mọi chuyện đi theo chiều hướng tiêu cực như thế chút nào. Cậu không hề muốn!

Lúc này, Minh Tuấn – người thân của Wen – lại đích thân tìm đến ngay thời khắc cậu vừa tỉnh thức. Thật trùng hợp! Có lẽ, Vĩnh Khoa đã nợ Minh Tuấn một món nợ lớn vì cậu đã vô dụng đến mức không cứu nỗi một mạng người.

Vẫn điềm nhiên quan sát Minh Tuấn, Vĩnh Khoa khẽ thờ dài rồi chậm rãi cất giọng. Nếu muốn, cậu sẽ thuật lại mọi việc của đêm ấy cho Minh Tuấn nghe. Thật sự thì lúc này Vĩnh Khoa đã quá mệt mỏi rồi, cậu không muốn phải hận thù một ai cả, và càng không muốn một ai khác phải thù hận mình. Vì đâu đó trong con người vẫn còn tồn tại thứ tình cảm gọi là vị tha.

– Minh Tuấn, tôi thật sự rất tiếc khi không cứu được Wen. Đối với tôi, Wen là một người đáng kính ngưỡng. Tôi rất biết ơn và quý ông ấy. Chỉ là, tôi không lường trước được lòng tham của con người lại khiến tâm trí người ta ngu muội đến vậy. Sự việc đau thương hôm đó, tôi thật sự không muốn chút nào. Tôi đã cố hết sức mình để mong cứu được tất cả mọi người, đặc biệt là Wen. Nhưng, chỉ với sức của một mình tôi thì việc đó gần như là không thể. Tôi đã liều lĩnh để xong vào cứu Wen, nhưng không được…

– Hừ, đừng biện minh cho hành động hại người của anh, Trương Vĩnh Khoa ạ. Tôi không tin anh lại “cao thượng” đến vậy trông khi ba nuôi tôi lại muốn hại cậu!

Thì ra là ba nuôi!

Nghĩ thầm, Vĩnh Khoa cố rướn người ngồi dậy một cách khó nhọc. Sau khi đã định được cả thân hình yếu sức của mình trên chiếc giường lạnh buốt, Vĩnh Khoa khẽ tựa lưng vào thanh giường, gieo đôi mắt mệt nhoài nhìn Minh Tuấn, nói rõ :

– Tôi không biện minh.

Tin làm sao được khi trong lòng Minh Tuấn bây giờ chỉ chất chứa toàn hận thù?

Cười nhạt với ý nghĩ mỉa mai câu nói của Vĩnh Khoa, Minh Tuấn hạ giọng châm biếm. Cùng lúc đó, cậu duỗi nhẹ chân trên nền gạch nồng mùi thuốc sát trùng, đến trước mặt Vĩnh Khoa và chỉa thẳng nồng súng đen kình, lạnh toát vào đầu Vĩnh Khoa.

– Hừ, những gì anh đang nói ý ám chỉ anh là người tốt, còn ông ấy là kẻ xấu, không phải sao?

– Tin hay không tùy cậu!

– Suy cho cùng thì anh cũng chỉ là một tên gian ngoa mà thôi. Cứu người ư? Tôi cóc tin! Chẳng phải anh rất muốn nhìn thấy ông ấy chết hay sao?

Thái độ giận dữ của Minh Tuấn vẫn chẳng làm lung lay Vĩnh Khoa hay thậm chí là dọa dẫm để cậu run sợ. Vì Trương Vĩnh Khoa nào phải kẻ hèn nhát!

Bình thản nhìn chầm chầm Minh Tuấn, Vĩnh Khoa mau chóng tập trung mọi chất xám vốn có trong trí não của mình lại vị trí cần thiết, sau đó bình tâm mà suy ngẫm, tìm ra cách giải quyết êm thỏa cho đôi bên và đánh tan lòng thù hận vốn có của con người.

– Cậu hận tôi? Và rất muốn giết tôi?

– Còn phải hỏi sao? Tôi không nghĩ một người thông minh như anh lại có lúc ngu ngốc đến vậy?

Bỏ qua lời thách thức của anh bạn trẻ nóng nảy, Vĩnh Khoa cười nhẹ rồi trầm tĩnh nói tiếp. Phải chăng cậu đã nghĩ ra cách hay nào đó để giải quyết mọi chuyện?

– Vậy thì, một mạng đổi một mạng. Okay?

– Okay! Tôi rất thích lối giải quyết nhanh – gọn của cậu đấy, chủ tịch Trương ạ!

Cùng lúc đó, Minh Tuấn giơ cao cánh tay cầm súng của mình lên trên, ngang thái dương của kẻ thù, toan bóp cò thì bị chất giọng trầm trầm lạnh tóat của Vĩnh Khoa ngăn lại :

– Điên! Tôi không kêu cậu giết tôi bằng cách này! Cậu muốn đi tù à?

– …

Ngơ ngác nhìn anh chàng đang đứng giữa ranh giới cảu sự sống và cái chết mà vẫn còn tâm trạng dùng những ngôn từ đùa giỡn để đàm thoại cùng mình, Minh Tuấn nghi hoặc nhíu mày nhìn Vĩnh Khoa hồi lâu như không hiểu. Mà thật sự là Minh Tuấn hoàn toàn không hiểu Vĩnh Khoa đang ám chỉ điều gì nữa!

Trong khi Minh Tuấn vẫn im lặng và suy nghĩ những gì Vĩnh Khoa ám chỉ thì bên đây, Vĩnh Khoa đã đoạt quyền nói trước, vẫn bằng giọng lạnh tanh vốn có của mình.

– Cậu vẫn chưa hiểu yêu cầu của tôi? Minh Tuấn này, những điều tôi nói với cậu điều là sự thật. Tôi chỉ tiếc cậu không được tận mắt chứng kiến mọi chuyện và gặp mặt Wen lần cuối. Về chuyện “một mạng đổi một mạng” cậu có thể hiểu nom na thế này. Tôi