iệm đẹp. Tận sâu trong đáy mắt đen u buồn là tia hy vọng, chờ đợi để được biết sự thật về Vĩnh Khoa. Vì lý do gì mà Vĩnh Khoa lại rời bỏ cô trông khi chẳng hề có bất cứ chuyện gì xảy ra?
Chợt, ánh mắt hững hờ ban nãy khẽ lay động. Cái vóc dáng quen thuộc cuối cùng cũng đã xuất hiện trong khoảnh sân lớn trước nhà.
Phóng khỏi chiếc ghế lạnh lẽo, sóc con nhanh chân chạy đến trước mặt Chính An, gieo tia nhìn mong chờ lên người cậu, khẽ hỏi với giọng gấp gáp :
– Anh Chính An, mau nói cho em biết đi!
– Mình vào nhà đã.
Nghe lời Chính An, sóc con lon ton theo sau cậu vào nhà.
Thả mình lên chiếc sofa quen thuộc, Chính An thở dài rồi đưa tay day day hai bên thái dương mệt nhoài của mình trong chốc lát. Thời gian như liều thuốc độc cực mạnh, nó không có công dụng làm lành vết thương mà chỉ đào bới cho lỗ hỏng đau thương thêm sâu mà thôi. Sự việc diễn ra cứ như hệt từ hôm qua, mọi thứ diễn biến quá bất ngờ cứ như một cú đánh mạnh từ Thượng đế giáng vào con người vậy. Không một ai có thể lường trước được những gì sẽ xảy ra cả!
Chớp nhẹ mi mắt, Chính An cố giữ thái độ bình thản nhất để đối diện với cô nhóc tinh nghịch trước mặt. Nén cảm xúc, cậu nói với giọng trầm ấm của mình, âm vực trong giọng nói không ngừng run lên bần bật :
– Anh không giấu em nữa. Thật ra, Vĩnh…
Reng reng reng
Chết tiệt!
Rốt cuộc thì sao đây?
Chuông điện thoại sao cứ canh ngay đúng lúc Chính An định nói với Thiên Di toàn bộ sự thật thì mới reo lên thế kia?
Dời mắt sang nơi phát ra tiếng ồn, Thiên Di khẽ chau mày rồi bước đến chiếc điện thoại đang reo inh ỏi, nhấc máy :
– Alo?
– …
Đầu dây bên kia không có một tiếng đáp trả nào ngoài sự im lặng đáng nghi. Ngơ ngác đẩy tia nhìn sang Chính An lúc này đã đứng cạnh mình, Thiên Di nghi hoặc lập lại lời nói của mình một lần nữa:
– Alo?
– …
Lẽ nào…
Lẽ nào là…
Tròn mắt nhìn Chính An hồi lâu, sóc con run run đưa ống nghe cho cậu rồi hồi họp nói nhỏ với Chính An :
– Anh Chính An, có khi nào… là… là… ma không?
– Để anh nghe!
Đẩy cô nhóc sang một bên, Chính An hồi họp áp ống nghe lên tai. Đầu dây bên kia không hề có một tiếng động nào khác ngoài sự im lặng khi nãy. Bình thản nhìn sóc con, Chính An nghi ngờ nói vào điện thoại bằng giọng điềm tĩnh :
– Alo, cho hỏi là ai vậy?
– …
Lại im lặng!
Muốn chơi nhau chăng?
Giữ bình tĩnh, Chính An cố dịu giọng để lập lại lời nói của mình thêm lần nữa. Vì cậu không nghĩ có một ai đó rảnh rõi đến mức gọi đến chỉ để nghe từ “Alo” vang vọng trong điện thoại.
– Alo, là ai…
– Chính An, là tôi đây!
Chất giọng lạnh tanh đột nhiên thánh thót vang lên bên đầu dây kia của cuộc gọi đến. Bần thần hồi lâu, Chính An chỉ biết đứng lặng người khi nghe thấy ai đó vừa nói.
Chất giọng ấy, rất quen! Đây đã lần thứ hai trong ngày cậu nghe phải giọng nói quen thuộc này rồi!
Nhận thấy nét mặt thoáng biến sắc của Chính An, Thiên Di tò mò quan sát hồi lâu rồi nhỏ giọng hỏi khẽ :
– Anh, là ai vậy?
– Chính An, cậu nghe cho kĩ đây. Đừng bao giờ nói gì với Thiên Di cả. Nhất là chuyện liên quan đến tôi. Sau này, tôi sẽ giải thích rõ cho cậu, anh Vĩnh Kỳ và A Huân. Nhớ đấy! Không được phép kể chuyện đau lòng ấy cho sóc con, không thì tôi giết cậu!
Từng thanh âm lạnh toát không ngừng vang lên trong điện thoại, thắm sâu vào não bộ của Chính An khiến cậu bất động, không nói nên lời. Liệu, những gì Chính An đang nghĩ là đúng? Rằng Vĩnh Khoa vẫn chưa chết?
Tút. Tút. Tút
Đầu dây bên kia đã gác máy tự bao giờ. Đặt điện thoại lại vị trí ban đầu, Chính An đưa tia nhìn mông lung vào khoảng không vô tận, quên mất sự hiện diện của sóc con.
Rốt cuộc thì đây là thật hay là mơ?
Rốt cuộc thì ai là người vừa mới nói chuyện với Chính An?
Thật mơ hồ! Viễn tưởng!
– Anh Chính An…
Quơ quơ tay qua lại trước đôi mắt vô thần của Chính An, sóc con khẽ gọi tên cậu, nhưng mãi chẳng thấy cậu nhúc nhích hay đáp lời. Bực mình, Thiên Di đưa tay lay nhẹ cánh tay buông thỏng kia, nói như quát vào mặt Chính An :
– Nè, anh bị gì vậy?
– À, không!
Giật mình, Chính An vội lấy lại dáng vẻ ban đầu rồi tiến lại chỗ sofa, thả mình rơi tự do vào lòng ghế ấm áp. Nếu những gì Chính An suy nghĩ là đúng, vậy thì, suốt mấy ngày qua, cậu, Vĩnh Kỳ và A Huân đã mắc lừa Vĩnh Khoa?
Nhưng, có quá đáng lắm không?
Cú lừa này, có vẻ rất quá đáng! Kẻ gây ra chuyện này hẳn sẽ phải trả cái giá khá đắc!
Nghĩ thầm, Chính An trầm tư nhìn sang cô nhóc đang ngồi đối diện mình hồi lâu
