đổi ba con người kia chứ?
– Em tìm anh?
Chất giọng trầm ấm phá tan cái suy nghĩ trong đầu và mang Thiên Di quay về với thực tại.
Cuối cùng thì Chính An cũng chịu hé môi nói chuyện rồi ư? Sóc con có nghe lầm chăng? Là Chính An đang nói thật sao?
Dẹp hẳn công việc sang một bên, Chính An xoay người về phía cô nhóc rồi trầm tư đặt câu hỏi :
– Mấy hôm nay em cứ đến tổ chức là vì muốn nói chuyện với anh, phải không?
Chính An thừa biết Thiên Di đến tìm cậu là để làm gì mà. Chỉ là, cậu không đủ can đảm để đối mặt với cô nhóc thôi. Làm sao, làm thế nào hay bằng cách nào mà cậu có thể nói toàn bộ sự việc cho Thiên Di biết đây?
– Anh Chính An, em biết, anh là người bạn, người anh tốt nhất. Anh cũng là người hiểu rõ tên ngốc Vĩnh Khoa nhất. Em muốn biết, tại sao cả anh, anh Vĩnh Kỳ và A Huân lại khác xưa đến vậy? Mọi người đang có chuyện giấu em, đúng không?
– Anh…
Thôi thì, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật. Lẽ nào cậu cứ mãi lẩn tránh trong bóng đêm như một tên hèn nhát sao!
Bấu chặt năm ngón tay, Chính An giương tia nhìn buồn bã nhìn đâu đó rồi nhỏ giọng nói khẽ :
– Anh xin lỗi vì đã giấu em chuyện này quá lâu. Chỉ vì anh sợ em sẽ không đủ sức để đối diện với nó. Ngay cả anh, Vĩnh Kỳ và A Huân cũng đã đổ gục thì làm sao em có thể. Anh nghĩ vậy đó. Nhưng, bây giờ có lẽ đã không còn giấu được nữa rồi. Em có quyền được biết sự thật. Sóc con à, Vĩnh…
RENG RENG RENG
PHẦN 2 CHƯƠNG 22
Áng mây thứ 22 : Kẻ “tình nghi”
Reng reng reng
Từng hồi chuông điện thoại vang lên liên hồi, vội vã, thúc giục cứ như người gọi điện đang có chuyện gấp gáp lắm. Ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại trong phòng hồi lâu, Chính An quay sang Thiên Di cũng đang tròn mắt ngạc nhiên, nói khẽ, rồi tiến đến chiếc điện thoại đang làm ồn.
– Em đợi anh tí!
Nghi ngờ áp ống nghe lên tai, Chính An chưa kịp đáp trả thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lạnh lẽo đến quen thuộc. Phải nói là cậu chẳng bao giờ cho phép mình quên đi chất giọng lạnh tanh ấy :
– Chính An ngu ngốc!
– …
Đôi mắt sâu hoắc ẩn chứa tia buồn bỗng chốc vụt sáng sau khi não bộ vừa phân tích những thanh âm “lạ” trong điện thoại. Mở to mắt ngạc nhiên, Chính An như biến thành kẻ ngốc khi mường tưởng tượng ra ai đó đang đứng bên đầu dây bên kia.
Làm thế nào có thể chứ?
Điên rồ!
Gạt phăng cái ý nghĩ điên rồ kia ra khỏi trí óc, Chính An lấy lại tinh thần rồi nghiêm túc trả lời vào điện thoại bằng giọng trầm trầm :
– Tổ chức Demon…
– Giữ nguyên điện thoại và nghe, đừng nói.
Cái chất giọng “đậm đà bản sắc dân tộc” kia không ngừng dấy lên não bộ Chính An một mối ngờ vực mơ hồ, khiến cậu không tài nào tập trung và nghe được nữa. Cảm giác chông chênh như thể cậu đang lơ lửng giữa không trung, chẳng thể nào giữ thăng bằng cho được.
Lại gạt phăng những suy nghĩ “trừu tượng hóa” sang một bên, Chính An khẽ nhíu mày rồi nói vào điện thoại. Cậu cho rằng có kẻ nào đó đang đùa giỡn với tổ chức nên mới hằng hộc gắt lên :
– Xin lỗi, tôi không rảnh để đôi co với anh. Thật ra, anh là ai?
– Tôi đã bảo cậu cứ im lặng và nghe mà. – Giọng nói bên đầu dây kia vẫn điềm tĩnh như thế. Âm vực trong giọng nói đầy hơi lạnh âm u, truyền thẳng vào ống nghe.
– Tôi không có thời gian. Cũng chẳng muốn nghe. – Đáp một cách thản nhiên và đầy dứt khoác, Chính An khẽ nhíu mày.
– Tôi biết. Cậu, Vĩnh Kỳ và cả A Huân đều đã rất mệt mỏi.
Đến nước này thì Chính An không thể nào bình tĩnh hơn được nữa. Cậu lập tức gác máy trong căm phẫn.
Nhãn thần chứa đầy tia tức giận lẫn buồn bực, nắm chặt nắm đấm, Chính An đờ đẫn nhích chân về phía trước như kẻ mất hồn.
Làm ơn đừng có đùa như vậy chứ? Cú shock kia vẫn chưa nguôi ngoai trong thâm tâm mỗi người đâu!
Nhìn sóc con đang ngơ ngác nhìn mình như muốn hỏi gì đó, Chính An vội cười trừ rồi gắng bình tĩnh để nói vài câu quan trọng :
– Sóc con, anh có việc bận phải đi ngay bây giờ. Chuyện em muốn biết tối nay anh sẽ nói. Cứ ở nhà em và chờ anh. Anh hứa đấy!
Nói xong, Chính An vội lao đi như thể thực sự cậu đang có chuyện quan trọng lắm. Nhìn theo cái dáng cao cao dần khuất xa, sóc con khẽ chau mày suy nghĩ. Tại sao chỉ vì một cú điện thoại mà sắc mặt Chính An lại thay đổi đến như vậy? Rốt cuộc thì người gọi điện thoại là ai chứ?
Đột nhiên, mắt Thiên Di bừng sáng. Lon ton chạy lại chiếc điện thoại để bàn, cô nhanh mắt liếc qua dãy số vừa gọi đến, và lưu vào máy của mình trong nháy mắt.
Rời tổ chức với tâm trạng khá