Teya Salat
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325312

Bình chọn: 7.00/10/531 lượt.

phức tạp và khó gọi tên, sóc con lướt nhẹ tay trên bàn phím điện thoại rồi do dự một lúc. Sau khi đã đấu tranh nội tâm xong thì cô nhóc mới mạnh dạn nhấn phím gọi.

Tút tút tút

Lạ thật!

Chẳng thể nào gọi được!

Ngơ ngác nhìn vào màn hình điện thoại và nhìn vào dãy số ban nãy, rõ ràng là không sai một số nào, sao lại không có tín hiệu?

Chán nản thở dài, Thiên Di lê từng bước chân nặng trĩu trên con đường đầy nắng. Việc cô nhóc cần làm bây giờ là về nhà và trông chờ vào những gì Chính An sắp kể tối nay.

Trương Vĩnh Khoa đáng ghét, cậu không biết rằng cô đã nhớ cậu biết bao! Nỗi nhớ ấy đã được dung hòa và hiện nay đã hóa thành hận thù. Sóc con hận vì cậu đã nhẫn tâm rời xa cô trong im lặng, chẳng một lời giải thích, chẳng một lời nhắn nhủ.

Cậu muốn dày vò cô lắm sao?

Đồ tồi!

——-

Hộc hộc hộc

Chạy thụt mạng vào bệnh viện, Chính An lao nhanh vào căn phòng ngập sự im lặng rồi tựa lưng vào tường, thở dốc.

Căn phòng im lặng kia không nơi đâu xa lạ chính là nơi trú ngụ của anh chàng bác sĩ trẻ tuổi A Huân. Mỗi khi rỗi rãnh thì Vĩnh Kỳ đều tìm đến đây, đôi khi Chính An cũng thế, vì chỉ có nơi đây mới có thể giúp ba anh chàng kia “tịnh tâm” và tự an ủi lẫn nhau. Ngoài nơi đây, chẳng còn nơi nào khác!

Nhận thấy sự khác lạ trên gương mặt đẫm mồ hôi đầu tiên, A Huân chậm rãi nhìn Chính An hồi lâu rồi đặt câu hỏi, giọng nói vẫn nhẹ và buồn thấy rõ :

– Cậu có chuyện gì à? Sao lại chạy đến đây rồi đứng đỏ thở hồng hộc thế?

– Lúc nãy, lúc nãy tôi nhận được một cuộc điện thoại. Giọng nói từ đầu dây bên kia rất quen, rất giống với tên ngốc Vĩnh Khoa – Với hơi thở gấp gáp, Chính An cố gắng nói thật chậm rãi để A Huân và Vĩnh Kỳ có thể nghe thấy.

Câu nói vừa dứt, mặt A Huân liền biến sắc. Cậu trân trân mắt nhìn Chính An như thể không tin những gì mình vừa nghe thấy.

– Sao?

Lúc này, Vĩnh Kỳ mới đứng lên, chậm chạp sải nhẹ chân trên nền gạch trắng toát. Bước đến cạnh Chính An, cậu cuối đầu ủ rũ rồi nói khẽ :

– Chỉ là giống thôi. Trên thế giới này thiếu gì người có giọng nói khá giống nhau. Làm ơn đừng nhắc về chuyện này nữa!

Lủi thủi bước đi trong vô vọng, Vĩnh Kỳ hiện giờ đã đau đầu, đau lòng lắm rồi. Làm on đừng một ai khơi gợi lại chuyện đáng thương tâm đó nữa. Phép màu ư? Vĩnh viễn không hề có thứ đó tồn tại đâu! Mọi chuyện đã rành rành trước mắt thế kia, không chấp nhận thì còn làm được gì!

Đợi đến khi Vĩnh Kỳ khuất bóng, Chính An mới gieo tia nhìn khó hiểu về phía A Huân. Rõ ràng lúc nãy cậu nghe rất rõ ràng mà. Chẳng những thế, người đó còn gọi đúng tên cậu mà.

Phải rồi!

Người gọi điện đã gọi tên Chính An còn gì!

Mắt bỗng sáng lên cho một tia hy vọng mỏng manh, Chính An đẩy tia nhìn ấy về phía A Huân, mong muốn A Huân nói vài lời.

– Người gọi đến đã gọi đúng tên tôi. Thật đấy, A Huân!

Cụp mắt xuống, lắc đầu buồn bã, A Huân dời mắt sang khung cửa kính ngập nắng rồi nhỏ giọng. Giống như đang tự nói với chính mình vậy!

– Chắc nhầm lẫn thôi. Chẳng phải ta đã chấp nhận sự thật hay sao. Đừng khơi lại mọi chuyện. – Ngưng lại một lát, A Huân khẽ đứng khỏi ghế rồi tiến về phía Chính An đang đứng, vỗ nhẹ lên vai Chính An rồi tiếp tục thì thào – Về danh tính của tổ chức cũng như tên của những người đứng đầu, hẳn là ai ai cũng biết đến, cho nên, chuyện ai đó biết đến cậu cũng dễ hiểu thôi.

Cũng đúng thôi! Những gì Vĩnh Kỳ và A Huân nói đều đúng cả. Sự thật đang ở trước mắt mà sao cậu cứ viễn tưởng thế kia. Có lẽ, người gọi điện cũng chỉ là tình cờ có giọng nói giống với ai đó mà thôi.

Cậu nên bớt ảo tưởng thì hơn!

Nhếch môi cho một nụ cười buồn, Chính An gật nhẹ đầu rồi ngồi xuống nền gạch trắng toát, lạnh lẽo.

Đưa mắt nhìn vào không trung hồi lâu, Chính An cuối đầu xuống rồi nhíu mày nghi hoặc, rõ ràng là nghe đúng chất giọng ấy mà…

PHẦN 2 CHƯƠNG 23

Áng mây thứ 23: Một mạng đòi một mạng

Đêm.

Gió lạnh luồng qua khe cửa hở, bao quanh giang phòng ngập ánh đèn chói mắt. Tiếng nhạc du dương phát ra từ một chương trình truyền hình nào đó bỗng chốc hóa thành những đợt sóng dập dìu, tưới mát tâm hồn ai đó giữa màn đêm tĩnh mịch.

Trống vắng.

Sự im lặng đến não lòng không biết đã xuất hiện trong căn nhà ngập tiếng cười tự bao giờ. Mảng đen bóng tối như vết thương không lành, rưới máu lên trái tim đang còn thổn thức.

Co ro trên chiếc sofa, Thiên Di đưa ánh mắt vô hồn nhìn ra khung cảnh im lìm ngoài khoảng sân rộng đầy ắp kỉ n