cái trò nịnh nọt kia nên Trương Tề chỉ phì cười rồi lăm lia nhìn cậu nhóc tinh ranh. Ông và Lâm Kỳ thừa biết nhóc con tinh nghịch Thiên Vũ muốn gì mà!
– Muốn ăn thì cứ “tự nhiên”, con không cần dùng lời mật ngọt dụ khị hai lão già này đâu.
Bật cười lớn, Lâm Kỳ gieo tia nhìn hài lòng lên người chàng trai trước mặt. Ông khẽ gật gù rồi quay sang cậu nhóc Thiên Vũ, nói bằng giọng nghiêm khắc :
– E hèm, phải rửa tay trước khi ăn, quên rồi sao Thiên Vũ?
– Dạ! – Ngoan ngoãn gật đầu.
Rinh luôn dĩa bánh trên tay, Thiên Vũ chạy vọt vào nhà rửa tay rồi măm măm một cách ngon lành.
Bên ngoài, hai người trung niên lại tiếp tục chuyện trò vui vẻ. Còn lại chàng thanh niên kia, cậu tựa lưng vào góc cây gần đó rồi khép hờ mắt, để cho dòng kí ức trong đầu ùa về như con sóng tràn vào đất liền.
Trong vô thức, bàn tay ấy khẽ mò mẫm trong túi lấy ra chiếc phone quen thuộc. Chiếc phone đã theo cậu trong dạo thời gian gần đây. Đặt phone lên tay và mở âm lượng lớn nhất, chàng trai ấy nhẹ thả mình vào những chất giọng quen thuộc đang vang lên trong phone.
Đúng là thời buổi công nghệ thông tin hiện đại, việc gì cũng có thể làm được!~
——
– Anh Chính An!
Ngồi xuống ghế, Thiên Di chậm rãi đưa tia nhìn nghi hoặc sang chàng trai đang ngồi châm chú đánh máy. Vào giờ này, mọi người trong tổ chức đều đã nghỉ ngơi, trong căn phòng lớn chỉ còn lại mình Chính An là vẫn ngoan cố vùi đầu vào công việc. Cũng vì nắm bắt được khoảng thời gian vắng vẻ này nên sóc con mới có mặt ở tổ chức, vào lúc này.
Tối hôm đó, sau khi chứng kiến Vĩnh Kỳ khóc thì Thiên Di mơ hồ nghĩ ra vấn đề gì đó. Lý do gì mà một người trước giờ luôn cười đùa, luôn mạnh mẽ lại có thể rơi nước mắt? Còn Vĩnh Khoa, tại sao cậu lại biến mất một cách bất ngờ như vậy? Tại sao Chính An lại luôn lui đến tổ chức và không mảy may trò chuyện cùng một ai trong dạo gần đây? Tại sao anh chàng bác sĩ trẻ A Huân lại cười buồn mỗi khi chỉ ở một mình trong phòng làm việc? Và Minh Tuấn, tại sao Minh Tuấn lại hỏi cô những vấn đề chẳng liên quan, và tại sao cậu lại biết nhiều về Vĩnh Khoa đến vậy?
Những câu hỏi kia được sóc con thu góp từ những lần quan sát và trò chuyện cùng những con người luôn mờ mờ ám ám ấy. Cô luôn đợi đến một lúc nào đó có thể được biết hết sự thật!
Dạo gần đây, Vĩnh Kỳ vẫn giữ nguyên thái độ như trước. Chỉ là, khi Thiên Di đã biết được thật sự Vĩnh Khoa chính là Vĩnh Kỳ thì khoảng thời gian dài dằng dặc gần đây, Vĩnh Kỳ đã trở về với chính tính cách, con người thật của mình. Có điều, khác ở chỗ là cậu dường như đã thay đổi hẳn. Trầm lặng và vô cảm là hai từ có thể miêu tả Vĩnh Kỳ lúc này, điều đó làm Thiên Di không ngừng suy nghĩ về vấn đề đang được che giấu. Có liên quan đến Vĩnh Khoa chăng?
Vào ngày rảnh, Thiên Di thường tìm cớ để mò đến bệnh viện – nơi A Huân đang làm việc. Có những lúc, Thiên Di chỉ lén đến và lén quan sát nét mặt của chàng bác sĩ trẻ. Điều nghi hoặc là ánh mắt đượm buồn mãi nhìn xa xăm và nụ cười có như không đang gột tả tâm trạng A Huân mỗi khi phòng làm việc chỉ có mình cậu. Những lúc như thế, Thiên Di chỉ biết giữ im lặng rồi lặng lẽ rời khỏi bệnh viện như chưa từng đến. Cho đến một hôm, có cơ hội được trò chuyện cùng A Huân thì Thiên Di càng ngạc nhiên hơn hẳn. Một anh chàng dịu dàng, mang dòng máu của biển cả trong người, luôn trò chuyện một cách thoải mái và chân thật với người khác lúc xưa đã biến mất. Thay vào đó và một chàng bác sĩ lạnh đạm, tia nhìn lúc nào cũng đượm buồn xa xăm, nhìn về một hướng nào đó. Cách nói chuyện thì lạnh lẽo, vô vị, dường như cậu còn chẳng muốn trò chuyện cùng một ai. Nhưng vì đó là Thiên Di nên cậu mới chịu hé miệng chăng?
Chính An, một người cũng khá thân với Vĩnh Khoa và Thiên Di cũng khác hẳn mọi khi. Làm việc bất chấp ngày đêm, chẳng nói chẳng rằng cứ như người câm. Những lúc nhìn thấy Thiên Di thì nở nụ cười ngượng ngạo mà chính cậu cũng chăng khi nào nhận ra. Để được trò chuyện cùng Chính An thì còn khó hơn cả A Huân. Mỗi khi Thiên Di đến tổ chức thì chỉ bắt gặp một dáng người ngồi chăm chỉ nhìn vào màn hình máy tính như một con robot đã được lập trình sẵn vậy. Muốn bắt chuyện còn khó hơn cả. Lúc ấy, Thiên Di chỉ biết im lặng ngồi bên cạnh và quan sát Chính An làm việc. Còn Chính An, cậu cứ làm việc một cách hăng say như thể không hề biết đến sự tồn tại của cô nhóc ngồi cạnh mình.
Rốt cuộc thì chuyện quái gì đã làm thay