Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328933

Bình chọn: 9.00/10/893 lượt.

vài bạn lễ phép cuối chào thầy cô vừa tan tiết và nhận được cái nhìn trìu mến từ những thầy cô đáng kính ấy.

Dẹp chuyện đó qua một bên.

Mục đích của việc trở về trong âm thầm, đi học lại trong sự lén lút, ở trong nhà cười hả hê và ra đường một cách kín đáo là đây. Mấy hôm nay, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi. Chiếc xe BMW treo đầy bong bóng bảy sắc chắc giờ đã vào trung tâm mua bán sắc vụn. Thiên Di thừa biết cái tính phung phí tiền của của ai đó. Và không sai, con xe mới toanh nó nhìn thấy ngày hôm qua đã minh chứng tất cả.

Chạm tay vào sợi dây chuyền trên cổ, ánh nắng làm đôi cánh bạc sáng rực.

Cũng nhờ “vật báu” này mà Thiên Di đã “vượt ải” an toàn và no nê khi ra khỏi hai cái quán đáng yêu. Hậu quả để lại chắc ai ai cũng đã rõ. Còn gì ngoài tờ bill chật kín mệnh giá các món ngon…

Lê từng bước trên con đường dài, chợt, bước chân chậm lại rồi dừng hẳn. Thiên Di rón rén nấp vào đóng gạch to phía trước và dõi mắt nhìn chiếc xe trước mặt để xác định đối tượng.

Không sai… Đây chính là xe mới của Vĩnh Khoa.

_ He he, xe mới…. Để xem, anh chịu đựng được bao lâu. Chẳng bao giờ bắt được em đâu. Cho anh chừa cái thói tự gánh chịu mọi việc một mình và nhẫn tâm cướp nước mắt người khác.

Tủm tỉm cười, Thiên Di sờ soạng ba lô và lấy ra một cây bút lông màu hồng nhạt.

Sẵn tay nhấc theo hai viên gạch nhỏ, Thiên Di tiến sát lại chiếc xe, đảo mắt nhìn xung quanh để chắc rằng chẳng có ai…

Dòng chữ nhỏ nhắn được in lên nền kính trong tích tắc. Hai viên gạch được đặt trước hai cái bánh xe to tướng…



_ Chào chủ tịch!

Nhận lấy bọc hồ sơ từ tay tiếp tân, Vĩnh Khoa lạnh lùng sải bước ra khỏi nơi đó. Từng bước chân trải dài trên nền đường, vẻ cao quý trong cậu như vầng hào quang phun ra tứ phía.

Chợt, những bước dài khựng lại vài giây rồi bước nhanh dần…

Nhìn con xe mới toanh của mình mà Vĩnh Khoa không khỏi ngạc nhiên, tay bấu chặt bọc hồ sơ, từng câu chữ rít lên như muốn xé toạc làn gió nhẹ thành trăm nghìn mảnh nhỏ :

_ Kẻ nào dám?

“Chào anh đẹp trai, con xe oách nhỉ!”

Với gương mặt đằng đằng sát khí, Vĩnh Khoa lườm con xe một cách giận dữ, dòng chữ be bé in trên mặt kín làm cậu thấy chướng mắt. Không rõ là kẻ nào muốn “khiêu chiến” với cậu nữa. Nhưng… có lẽ cậu đã biết kẻ đó là ai rồi…

Ánh nắng chớm nhẹ soi thẳng xuống mặt đường, chiếu vào sợi dây chuyền với đôi cánh bạc đang nằm chõng chễnh trên nền đường xám màu….

Khom người xuống nhặt sợi dây chuyền, ánh lạnh bỗng sáng rực lên. Quả không sai, Thiên Di đã về đây. Trong lòng Vĩnh Khoa ngập tia mừng vui, chúng kết thành vòng dây chạy xẹt các tế bào, làm ấm một quả tim đang trong thời kì sắc lạnh…

Nỗi nhớ ấy… liệu sẽ được vơi đi khi cả hai chạm mặt!?

Nhưng…. trước tiên, phải túm cổ con sóc ngỗ nghịch ấy. Phá phách thế đã đủ rồi!

Bước vào xe, khởi động máy….

Nắm chặt lấy volum, tia cười tinh quái xen lẫn hạnh phúc khẽ vút qua, thật nhanh… rồi mất hút. Thay vào đó là một gương mặt không mấy hài lòng khi mà… máy đã nổ rồi sao xe chẳng chịu nhích đi?!

Chau mày khó hiểu, Vĩnh Khoa ngang bướng vặn ga thêm vài lần nữa cho đến khi sức chịu đựng đạt giới hạn. Chầm chậm chui ra khỏi khoang xe, Vĩnh Khoa đảo mắt khắp nơi xem xét “tình hình”…

Hai viên gạch “đáng mến” đang chặn đường “bánh xe”…

Đá hai “sinh vật” ấy ra ngoài, Vĩnh Khoa hằng học gắt :

_ Hư hỏng quá rồi! Không hiểu sao em đi có mấy hôm mà lại thông minh ra, bày đủ thứ trò. Để rồi xem, anh “hàn yêu” như thế nào!….

Chiếc BMW mới toanh với dòng chữ nhỏ còn vươn lại đôi chút lướt nhanh trên sa lộ, rít mạnh vào gió tạo một lực ma sát. Xé toạc từng làn gió ùa đến thành nhiều tia nhỏ. Đan xen vào luồng sáng tinh tươm, tạo nên mùi vị mới của hai từ “hạnh phúc”.

Nắng lung linh như nhảy múa trên đường…

Nét cười khẽ ngự trị trong vài giây rồi vụt mất. Tia lạnh dịu lại lúc nào chẳng hay…



_ Mẹ ơi, con về rồi.

Tung tăng chạy vào nhà với nụ cười tươi rói trên khóe môi. Cho thấy “nghi phạm” vẫn chưa hay “mất đồ”.

Hiệu trưởng Lâm khẽ nhìn đứa con gái yêu, miệng hình thành nụ cười khi nhận được câu nói mà ông hằng ao ước…

_ Chào cha, con mới về.

Ông như bất động giữa dòng thời gian, cuối cùng cũng được nghe chính miệng con gái gọi “cha”. Lòng chợt ấm đến lạ.

Từ trong bếp, bà Lâm bước ra, nét mặt u buồn vụt tan. Khá bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột kia, bà cảm động không nói nên lời.

_ Ngoan… ngoan lắm.

Khá lâu sau, ông mới bật lên vài chữ trong tiếng nấc nghẹn hạnh phúc.

Có lẽ sóc con đã thấu lời nói của Hải Nhân lúc chia tay ở sân bay nên mới có những cử chỉ thế. Chuyện gì cho qua được thì cứ cho qua, nuôi thù hằn trong mình chỉ thêm mệt mỏi.

Thẩy tấm thân bé nhỏ lên giường, miệng tủm tỉm cười suốt khi nghĩ đến “những” nét mặt của ai đó lúc “dính chiêu”. Bỗng, Thiên Di bật cười lớn vì tài năng tuyệt đỉnh của mình. Không hiểu sao lại thông minh đến thế nữa. (tự sướng ^^)

Con sóc nhỏ vẫn chưa phát hiện “báo vật” đã bị rơi mất.

Nằm trên giường hồi lâu, cảm thấy bụng đã đói, lại một ý tưởng nữa lóe lên trong trí óc ai đó…

….

_ Ba Pizza đặc biệt, ba KFC đặc biệt, ba túi khoai tây lớn, ba nước trái


Ring ring