Disneyland 1972 Love the old s
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328883

Bình chọn: 10.00/10/888 lượt.

ộng.

Khẽ cười và nghiêng đầu chào ông, Thiên Di nhìn ông bằng ánh mắt khác hẳn, ánh mắt ấy không chất chứa nỗi thù hận nào. Nào ai biết điều ấy làm ấm lòng người cha già.

“Bé Di này, em cũng nên tha thứ cho cha mình đi nhé. Ai cũng có những lý do riêng và nỗi lòng của mình. Đừng vội kết án người khác chỉ vì vài lỗi của quá khứ. Em phải biết nắm giữ hạnh phúc đang có ấy…”

Có lẽ là nhờ lời nói của Hải Nhân lúc ở sân bay chăng?

Tối đó, mâm cơm có đủ 3 người trong gia đình. Còn gì ấm áp bằng!

Trong khi đó, có một người phải nhịn đói để ngủ với một gương mặt không mấy dễ chịu.



Lại một buổi sáng nữa hé chào. Hàng nắng trong veo tưới khắp khoảng sân đầy ắp cỏ non mơn mởn. Mọi nhành cây rướn mình rủ sương mờ ảo sau đêm. Từng cánh hoa xòe ra đón nắng ấm, ve vẫy trước gió như vẫy tay chào ngày mới lên.

Ông Mặt trời trườn người sau một đêm ngủ vùi dưới lớp mây bồng bềnh, lơ đãng. Ánh nắng gieo giắt mọi ngõ ngách thành phố. Như nở nụ cười với vạn vật.

Khó khăn lắm Vĩnh Khoa mới nhích người dậy và đến công ty. Tuy nét mặt bơ phờ nhưng sự lạnh lùng vẫn thường trực trong ánh nhìn.

_ Sao trông cậu mệt mỏi thế Khoa? À, sao hôm qua cậu bỏ xe lại bãi vậy?

Chính An đang nhâm nhi tách cà phê, chợt quay sang khi thấy Vĩnh Khoa đẩy cửa bước vào với sắc mặt kém tươi tắn.

Hừ nhẹ một tiếng khi nghe nhắc chuyện “đau lòng” hôm qua, Vĩnh Khoa lạnh nhạt kể :

_ Ngày hôm qua thật oái ăm. Chẳng biết ma nào ám tôi nữa. Xúi quẩy hết sức. Đến giờ vẫn chưa cho gì vào bụng đây này.

Ngạc nhiên nhìn Vĩnh Khoa, Chính An nheo nheo mắt, kỳ lạ, hôm nay biết than thở cơ đấy.

Quăng cho ai đó ổ bánh mỳ của mình, Chính An chậm rãi nói :

_ Ăn đi. Còn xe cậu…

_ Bỏ. Tôi mua xe mới.

Vĩnh Khoa thản nhiên nhún vai, lộ rõ cung cách người nhà giàu. Muốn bỏ gì bỏ ngay.

Khẽ cười, Chính An tiếp tục công việc của mình. Dường như cậu cảm nhận được Vĩnh Khoa đã khá hơn mấy ngày trước. Chẳng hiểu lý do vì sao nữa. Hay là nhớ Thiên Di quá nên điên luôn rồi?

Cho ổ bánh vào bụng để tiếp thêm công lực cho cơ thể, Vĩnh Khoa trầm ngâm nghĩ về những điều kém may mắn hôm qua. Chả biết ma nào theo đuôi câu nữa! Nhưng chắc chắn, con tiểu yêu đó sẽ không yên thân với cậu… Cứ chờ mà xem.

Cốc cốc cốc.

_ Vào đi.

_ Chào giám đốc, chào cậu An. – Cô thư kí nhoẻn miệng cười hiền hòa rồi chợt nói tiếp và chìa đóng giấy gì đó ra trước mặt Vĩnh Khoa, giọng kính nể – Sáng nay bên nhà hàng Wikky vừa gửi hóa đơn thanh toán cho công ty mình. Còn đây là hóa đơn của quán nước bên đường.

_Gì?

Vĩnh Khoa nghệch mặt ra, đôi mắt tinh tường bỗng chốc ngập sự bất ngờ. Cả hai địa điểm mà cô thư kí nói điều thuộc “địa bàn” của Vĩnh Khoa, là nơi quen biết và kính trọng cậu. Nhưng… hóa đơn là sao? Tối qua cậu có cho thứ gì vào bụng đâu, chưa nói là cậu không hề đặt chân đến đó.

Nhận lấy tờ hóa đơn, Vĩnh Khoa khẽ nhíu mày, tổng số tiền trong bill chẳng nhằm nhò gì với cậu cả nhưng nó là cả một vấn đề đối với những người khác. Cho cô thư kí lui ra ngoài, Vĩnh Khoa giận dữ nắm chặt tờ giấy trong tay, môi khẽ thốt lên những âm thanh rợn người :

_ An, đi với tôi đến hai nơi này.



RẦM!

_ Giải thích.

Giằng mạnh tay xuống bàn ( tội nghiệp mặt bàn quá) Vĩnh Khoa nghiến răng ken két, mắt đầy tia nhìn đáng sợ, lạnh toát. Buông ra hai từ ngắn gọn nhất mà phải khiến chủ nhà hàng Wikky rùng mình, ông run run giọng đáp lời :

_ Hôm qua, có một người đến đây tự xưng là vợ cậu, gọi rất nhiều món. Cô ấy nói, chỉ cần đem hóa đơn đến công ty thì cậu sẽ thanh toán tất.

Ánh nhìn dịu lại rồi bỗng chốc sáng lên, không thể nào có chuyện Thiên Di về đây được. Đưa tia nhìn man rợn khắp người chủ nhà hàng, Vĩnh Khoa hằng hộc gắt :

_ Láo. Ông muốn đóng cửa nhà hàng đúng không?

_ Ơ…

_ Khoa. – Vội ngăn Vĩnh Khoa lại, Chính An chen lên trước, cười nhẹ với ông chủ đang run bần bật – Tôi sẽ thanh toán.

_ À, không cần, không cần đâu. Chỗ quen biết cả mà.

Ông chủ nhà hàng vội xua tay. Thật ra ông chẳng dám nhận số tiền ấy khi nhìn thấy nét mặt đáng sợ kia. Vì thế, cho qua mọi chuyện là tốt nhất, vừa giữ được nhà hàng, vừa không đắt tội tới ai kia.



RẦM!

_ Giải thích.

Lại chất giọng ngang ngược ấy.

Tiếng động lớn làm khách trong quán quay sang nhìn ngơ ngác. Khi nhận thấy luồng sát khí đang ngự trị trên gương mặt anh tuấn, mọi người tự giác hiểu chuyện chuyển tia nhìn sang hướng khác.

Không gian lắng dịu của quán nước bổng chốc trở nên xôn xao. Vị chủ quán ngớ người nhìn Vĩnh Khoa hồi lâu rồi hỏi :

_ Có chuyện gì mà hôm nay cậu đến quán tôi sớm thế?

Nhướn mày, Vĩnh Khoa chỉ chỉ vào tờ hóa đơn cậu đặt trên bàn mà không thèm đáp. Hiểu ý, vị chủ quán từ tốn bảo :

_ Hôm qua, có một cô gái đến đây nhận là vợ cậu và nói cậu sẽ chịu mọi chi phí.

_ Hễ ai xưng là vợ tôi thì các người điều tin?

Chất giọng gieo đầy tia hung hãn rắc vào không trung, đầy mùi nguy hiểm. Gương mặt tối sầm lại, Vĩnh Khoa chậm rãi phát âm từng chữ một :

_ Tôi có nhiều vợ vậy sao?

_ Không, ý tôi không phải vậy…

Vị chủ quán khép nép đầy lo sợ.

_ Chuẩn bị đóng cửa…

_ Xin lỗi đã làm phiền. Tôi sẽ thanh toán mọi chi phí. –