Disneyland 1972 Love the old s
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328902

Bình chọn: 9.5.00/10/890 lượt.

đặc biệt…. Tất cả đã đủ.

_ Bộ sofa mới nhất năm nay, rèm cửa loại tốt nhất, bộ ly thủy tinh tinh xảo nhất, bộ chén dĩa đẹp nhất…. Đủ.

_ Chục bộ com-lê cho người đứng tuổi, chục bộ đồ mặc nhà Lisse cho phụ nữ trung niên, những đôi giày hợp với quần áo cả hai…. Đầy đủ.

Mỉm cười đầy thích thú nhìn những món đồ hiệu được chuyển tới trong chốc lát. Trước sự ngạc nhiên không nói nên lời của ông Lâm và bà Lâm, Thiên Di khẽ đứng dậy tiến tới ba người giao hàng, cất chất giọng trong trẻo của mình lên, phá tan sự ngạc nhiên đang lắp đầy khoảng không :

_ Mọi chi phí chỉ cần đến công của Trương Vĩnh Khoa thanh toán. Chủ của ba người là nơi thâm giao với anh ấy đấy.

Đương nhiên là… ba người kia tin răm rắp vì chủ họ có dặn tất rồi. Đâu ai dám cãi lời “chủ tịch phu nhân” khi mà đã được chỉ thị của “chủ tịch đại nhân”…

Khi vừa nhận điện của Thiên Di, ngay lập tức, cả ba ông giám đốc kia nhấc máy lên và gọi cho “chủ tịch đại nhân” báo tin. Và nhận được một câu chốt chắc nịch từ “chủ tịch đại nhân” : Okay, cứ giao hàng. Dù sao thì cũng nên “phụng dưỡng” bố mẹ vợ, nhỉ?!

Chẳng biết ai nhanh tay hơn ai, nhưng…. ngay khi nhặt lại được sợi dây chuyền của mình, Vĩnh Khoa đã cho tung tin khắp nơi về vợ cậu trên diện rộng cho các nơi ”thâm giao” biết để “đối phương” không nghi ngờ và không phát giác mình đã bị mất “vật báu” từ đời nào.

Đợi khi 3 nhân viên khuất bóng sau cánh cửa rào, ông Lâm mới mấp máy môi :

_ Sao con gan thế? Có cần hành xác chồng con vậy không!

_ Hì hì, anh ta giàu mà, mình chỉ tiêu có tí xíu xiu tiền của trong nhà anh ta thôi. Nhầm nhò gì ạ!

Cười híp mắt, Thiên Di trở lại ghế và chuẩn bị măm măm để nạp năng lượng cho cái bao tử rỗng tuếch đang réo inh ỏi trong khoang bụng.

_ Bé Di, sao con không… đập luôn nhà mình và xây biệt thự mới bằng tiền của Vĩnh Khoa? Vậy thì tiêu một khoảng lớn đấy.

Bà Lâm khẽ bâng quơ vài câu cho ”vui nhà vui cửa”, ai ngờ đâu người kia hiểu nhầm ý đùa thành ý thật, nhanh chóng bảo với chất giọng hớn hở làm hai người ngồi cạnh xém rớt xuống đất vì bất ngờ :

_ Được đấy mẹ ạ! Mãi con chẳng nghĩ ra. Vậy bắt đầu khởi công ngay ngày mai nhé!

Cả hai ho sặc sụa khi nước trái cây vừa xông xuống cổ… Đặt ly nước trong tay xuống bàn, bà Lâm nhẹ nhàng nói để không bật cười :

_ Mẹ đùa thôi, con đừng làm thật nhé. Nhà mình thế này được rồi! Mà con cũng đừng đùa ác quá, tội Vĩnh Khoa.

_ Mẹ này, không xây thì không xây vậy. Nhưng… sao mẹ bênh vực cho anh ấy chứ!? Ai bảo anh ấy nhẫn tâm làm con khóc, cho đáng đời.

_ Con bé này…

Không giang vui vẻ choáng lấy căn nhà, bàn tay hạnh phúc ôm chầm lấy cả ba người.

Buổi tối ấm áp bên những món ngon “miễn phí” và nhiều thứ khác cũng “miễn phí”. Có nên nghĩ là một “đặc ân” cho sóc ngỗ nghịch khi đã bị túm đuôi không nhỉ?!

Vẫn vui tươi hồn nhiên vạch ra nhiều, thật nhiều kế hoạch trả đũa trong đầu một cách vô tư lự, Thiên Di chẳng mảy may đặt tay lên cổ xem sợi dây chuyền còn không!! Vì nàng ta tin chắc “nó” vẫn ngự trị trên cổ chứ không bay đi đâu mặc dù “nó” có tên là đôi cánh, nhưng đôi cánh đã bị “liệt hóa” và chẳng có chân để trốn…

CHƯƠNG 53

Áng mây thứ 53 : Chào khách!

Thỉnh thoảng, Cảm nhận được một chút gì đó, rất mơ hồ… Một cái gì đó đang lớn dần lên, nhưng lại hết sức mỏng manh.Ta nửa muốn ôm lấy, nửa muốn buông xuôi vì chẳng thể nào biết được người đang nghĩ gì.Trái tim ta, lại loạn một nhịp rồi.

Ngày mới, nắng lên. Tâm trạng hôm nay khá tốt. Vĩnh Khoa khẽ vươn vai bước xuống giường, thoáng nghĩ rằng hôm nay mình dậy sớm, cậu sải chân bước vào nhà vệ sinh.

Nhất định hôm nay cậu dạy sớm hơn ai kia vì cậu đã tính thời gian hết rồi. Không thể nào kéo dài tình trạng cho vào bụng những món ăn được “biến hóa” lại nhờ tài năng của ai kia vào mỗi sớm được.

Lần cảnh cáo Mai, Vĩnh Khoa đã dùng gương mặt sát khí đằng đằng để đe dọa khiến cô nàng run bần bật, chẳng dám ho he gì.

Nhưng… ngay hôm sau, các món ăn lại được “chế biến hóa” một lần nữa. Chẳng biết cô nàng này sợ chủ nhà hay sợ con sóc ngỗ nghịch kia nữa.

Sáng hôm nay, Vĩnh Khoa đã cố gắng hé mắt thật sớm để không phải cho vào bụng những món “chết người” kia. Nhưng… cậu nào biết có người đã nhanh chân hơn cậu… vào đêm.

Bước xuống nhà, đáp lại nụ cười của Mai là chất giọng cao ngạo lạnh tanh của Vĩnh Khoa, nói mà mắt chỉ chăm chăm vào chiếc bàn ăn với mùi thơm phưng phức xộc vào mũi :

_ Hôm nay… thức ăn có vấn đề gì không?

_ Dạ, không thưa cậu chủ. – Ngưng lại một hồi lâu, Mai e dè nhắc nhở khéo – Cậu chủ, tôi đã rót sẵn nước vào ly rồi nhé. Ly nước lọc trên bàn ấy. Chúc cậu buổi sáng ngon miệng.

Lời “ám chỉ” không có hiệu lực tới ai kia, cậu vẫn dửng dưng tiến tới bàn ăn. Đặt mình ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, Vĩnh Khoa nheo mắt nhìn các món ăn rồi dè dặt thử từng món….

_ …

Tuyệt vời. Hôm nay cậu đã nhanh chân hơn nên món ăn chẳng bị làm sao cả. Nhâm nhi bữa sáng ngon lành, chợt, Vĩnh Khoa đưa tay nhấc ly nước lên và nốc một hơi. Đứng ở góc bếp, Mai chẳng dám nghĩ đến sắp xảy ra nữa, gương mặt cô nàng lộ rõ nét lo sợ.

Phụt…

_ Khụ.. khụ.. khụ..

Vĩnh Khoa chau mày, cậu