XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328942

Bình chọn: 9.5.00/10/894 lượt.

phun hết thứ nước khó uống ra ngoài, mặt nhăn nhó hằn tia giận dữ, gắt :

_ Cho tôi uống nước biển à?

Vẫn luồng khí lạnh tanh, Vĩnh Khoa hằng hộc thảy vào không trung những âm thanh rợn người :

_ Sao lại dám cho muối vào nước của tôi?

Đáng ra cậu định hỏi “Sao lại dám cho con sóc phá phách ấy vào nhà?” nhưng không, nếu hỏi vậy, thì chuyện cậu phát hiện ra Thiên Di về nước sẽ bị lộ mất.

_ Dạ… tôi.. tôi.. nhìn nhầm. – Mai cố bịa ra một lý do nào đó để nói.

_ Nhìn nhầm? – Gương mặt phẫn nộ.

_ À, tôi nhìn nhầm… muối với đường.

_ Vậy.. định cho đường vào chứ không phải muối à? – Ánh nhìn tức giận.

_ Hello, chào buổi sáng.

Vừa lúc đó, Vĩnh Kỳ từ trên lầu bước xuống với gương mặt sáng bừng, chắc do đêm qua ngon giấc. Ung dung tiến tới bàn ăn một cách ngạo nghễ, cũng nhờ sự xuất hiện của chàng ta mà cuộc trò chuyện có tính chất chiến tranh sớm kết thúc khi vừa mới mở màn. Mai thầm cám ơn cậu chủ thứ 2 vì đã xuất hiện kịp thời.

Để vơi đi cơn giận, Vĩnh Khoa thản nhiên “tìm” thêm “đồng minh” cho món nước “ngon lành”. Cười nhẹ nhìn Vĩnh Kỳ, cậu nhẹ nhàng phả ra khí lạnh sắc bén :

_ Nước này. Ăn xong rồi uống.

Chẳng hề nghi ngờ, Vĩnh Kỳ “cứ ngỡ” hôm nay Vĩnh Khoa dùng nhầm thuốc nên mới “tốt đột xuất” với mình. Cười đáp, Vĩnh Kỳ chẳng do dự cầm ly nước lọc lên và uống… ừng ực kèm theo câu nói :

_ Uống trước rồi ăn…

Phụt…

_ Ặc, khụ… khụ… khụ… nước gì mặn thế?

Câu nói vừa dứt thì nước cũng được phun ra, đưa tay quẹt ngang miệng để lau ít nước còn vương vãi, Vĩnh Kỳ chằm chằm săm soi Vĩnh Khoa :

_ Muốn giết người à? Cái này mà uống được hả?

_ I-ốt rất tốt cho trí não.

Buông một câu ngắn gọn, Vĩnh Khoa nhún vai rồi lấy cái áo khoác, tiến ra xe với nụ cười nhếch môi. Bỏ lại gương mặt ngáo ộp của Vĩnh Kỳ.

Rất lâu sau, khi cái dáng kênh kiệu kia khuất dần sau lớp bụi mờ Vĩnh Kỳ mới “thức tỉnh”, môi khẽ nhếch lên thốt ra một câu nói khó đỡ :

_ I-ốt tốt cho trí não? Vậy… có nên uống thứ nước này thường xuyên?

Cũng may, nhờ có Mai ngăn lại và dẹp ngay thứ nước “chết người” ấy, nếu không chắc sẽ có người ôm bụng và than khóc quằng quại mất.



Chiếc BMW phóng nhanh ra sa lộ trong làn nắng sớm tinh khôi, đôi mày rậm khẽ nhíu lại, thật sự không thể nào chịu nổi cái khả năng phá phách này… Vĩnh Khoa phải túm đuôi con sóc ngỗ nghịch này mới được.

Nghĩ thế, chiếc BMW rã sang hướng khác, cậu quyết không đến công ty hoặc tổ chức, dành ngày hôm nay để “lật ngược ván bài”.

Xe chạy chậm dần rồi dừng hẳn trước cánh cổng trắng như tuyết. Căn nhà nhỏ mà Vĩnh Khoa đã từng đến. Cậu thừa biết… con sóc ấy đang ấy trong nhà vì… hôm nay là chủ nhật. Chẳng phải trốn ở nhà là cách tuyệt vời nhất để tránh cậu hay sao?

Đang ngồi xem tivi thì chợt trong lòng Thiên Di dấy lên cảm giác bất an khó tả. Đôi mắt to tròn khẽ lướt qua cánh cổng khi nghe tiếng xe dừng lại.

Bụp!

Cái remote rớt ngay xuống đất, gương mặt trắng bệch. Người đó không là Vĩnh Khoa thì là ai!

_ Á, chết rồi, chết rồi…

Chạy vội lên lầu rồi lại ngớ người, Thiên Di lại chạy vội xuống bếp, vì sóc con quên một điều.

Nắm lấy cánh tay mẹ và đưa mắt mình cha mình, giọng hốt hoảng :

_ Cha, mẹ, giúp con với, anh ta… anh ta tới kìa. Con trốn nhé. Đừng nói là con về rồi. À, hay là… đừng mở cửa, mẹ nhé?! Đuổi anh ta về đi…

Khẽ cười xoa đầu đứa con gái tinh nghịch, ông Lâm nói nhẹ tênh :

_ Sao lại đuổi chồng con về được? Con lên phòng trốn đi, ta và mẹ con sẽ nói giúp. Không để tin tức con về nước bị lộ tẩy đâu.

Nghe lời Người, Thiên Di lon ton chạy lên phòng và đóng cửa cái rầm làm cái nhà muốn rung chuyển theo. Chắc là do lỡ tay! >”<

_ Chào cha, mẹ vợ!

Dáng người anh tuấn xuất hiện kèm theo nụ cười ma quái trên môi làm hai người kia xuýt đứng tim. Định thần lại, bà Lâm cười hiền hòa :

_ Khoa đến đấy à! Ngồi đó đi con, để ta lấy trà nhé!

_ Dạ – “Ngoan” đột xuất.

_ Hai người xem hoạt hình, ạ?

Biết ngay mà. Vĩnh Khoa đâu dễ gì mà “ngoan” đến vậy. Ánh nhìn tinh quái kèm theo nụ cười nhếch miệng như tường tận mọi chuyện. Làm thế nào mà hai người trung niên này lại ngồi xem phim dành cho trẻ em cơ chứ! Chỉ có con sóc ngỗ nghịch ấy mới mê thứ phim mà Vĩnh Khoa cho là dành cho trẻ nít xem này.

Đặt tách trà xuống bàn, ông Lâm nói với giọng trầm trầm, mắt nhìn sang vợ mình :

_ À, cái này là do… con bé giúp việc ta mới thuê mở xem vì chán quá.

Nhưng ngay tức khắc, Vĩnh Khoa chặn nụ cười ấy một lần nữa bằng câu hỏi ma quái :

_ Nhà chưa dọn dẹp xong mà người giúp việc lại tự ý bật tivi xem?

_ À, ừm… bọn ta rất thoáng trong việc này. Ta xem con bé ấy như con mình vậy. Nó xem xong rồi sẽ dọn nhà, con bé ngoan lắm.

Cùng lúc ấy, từ trên thang lầu, một dáng người bé nhỏ bước xuống. Gương mặt được che kín mít bằng khẩu trang và kính mát màu tối. Chiếc áo khoác to tướng được khoác trên cơ thể bé nhỏ (mặc dù rất nóng), chiếc mũi lưỡi trai đội trên mái đầu cụp xuống. Nhìn cứ như là tên trộm vặt ấy!

Cố nhấn giọng cho cái thanh âm trong trẻo kia bị chìm xuống, người trong bộ dạng “đáng sợ” ấy khẽ nói :

_ Thưa cha, mẹ… nuôi, con ra chợ mua đồ về nấu bữa trưa ạ!

Nét lạnh trên