Chính An lại phải nhảy vào cứu nguy, nếu không thì chắc có một tiệm ngon nữa đóng cửa mất. Vì lợi ích của mọi người và cũng vì lợi ích của cá nhân, liều một phen.
_ A, không cần thanh toán đâu.
Lôi cổ Vĩnh Khoa ra một công viên gần đó, Chính An khẽ cười : Không ngờ tên này cũng có lợi, chỉ cần vài câu thì đã được ăn miễn phí. Chắc mình phải dẫn hắn đi cùng dài dài.
Thoáng vui vì ý nghĩ đó, đặt mình ngồi xuống hàng ghế đá gần nhất, Chính An đưa mắt nhìn Vĩnh Khoa :
_ Ngồi xuống đi.
_ Mấy gã đó thật ngu ngốc. Cả cậu nữa.
Lãnh đạm nhìn Chính An, Vĩnh Khoa quăng mình xuống chiếc ghế đá, mắt hướng về bầu trời cao vút :
_ Đừng bao giờ nhắc đến từ “vợ” thêm một lần nào nữa. Nếu không thì chết chắc.
Rõ rồi!
Chính An đã hiểu lý do vì sao lúc nãy đến giờ gương mặt ai kia sa sầm lại và buông ra những câu lạnh sóng lưng. Chỉ vì bọn chủ quán vô tình và gián tiếp nhắc đến Thiên Di nên Vĩnh Khoa mới có hành động như vậy.
Chả biết người nào mà lại to gan lớn mặt dám chọc vào ổ kiến lửa thế này. Cái kẻ mạo danh ấy, số phận sẽ thế nào đây?
Chính An tin chắc nay mai thôi, Vĩnh Khoa sẽ lùng ra tung tích của kẻ đó. Và kẻ đó sẽ phải chịu trận…
Nhưng… làm thế nào mà hai vị chủ quán và ông chủ nhà hàng Wikky ấy lại tin tưởng kẻ mạo danh kia chứ!? Phải có cái gì đó… sợi dây chuyền có đôi cánh bạc. Vật tùy thân của Vĩnh Khoa. Nhưng… chẳng phải cậu đã âm thầm tặng nó cho Thiên Di rồi hay sao? Lẽ nào…
Chính An khẽ nhíu mày, cậu đưa mắt nhìn sang hướng Vĩnh Khoa, cậu biết, Vĩnh Khoa cũng đang nghĩ đến vấn đề ấy…
CHƯƠNG 52
Áng mây thứ 52 : Sóc con nghịch ngợm (2)
Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi hòa cùng giai điệu trong trẻo của tiếng vặn dây cót….
Em xoay…
Anh xoay…
Chúng ta cùng chuyển động xoay tròn…như vòng tròn của số phận không có điểm bắt đầu cũng không tìm được điểm kết thúc….
chỉ biết rằng vào một lúc nào đó chúng ta sẽ gặp nhau ở một nơi có những khoảng không trắng xóa của tuyết, của trái tim tinh khiết còn ấm những nhịp đập yêu thương….
_ Chào các bạn, mình trở lại đây.
Cái giọng trong trẻo vang lên làm dịu lại không khí ồn ào trong lớp. Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía phát ra chất giọng quen thuộc ấy.
Thiên Di cười tươi rói nhìn một lượt những gương mặt thân quen trong lớp. “Dân số” trong lớp cũng dành cho con sóc nhỏ những cái nhìn chào đón sự trở về. Và tất cả cùng có chung một ý nghĩ : Chắc bên đó trường học khắc nghiệt lắm!
Tiến đến vị trí cuối lớp, đối diện với hai tia nhìn không mấy thiện cảm, Thiên nhoẻn miệng nói :
_ Chào, lâu không…
Cốc…
_ Đây là sự trừng phạt cho kẻ chù ẻo.
Cốc nhẹ vào vầng trán xinh, Bách Nhật chậm rãi nói, trong lòng ngập tràn niềm vui khi nhìn thấy Thiên Di.
_ Á, đau…
Đưa tay véo má Thiên Di một phát rõ đau làm nó phải hét toáng lên và xoa xoa bờ má ửng đỏ, Triết Minh hậm hực ngồi trở lại bàn, chất giọng trầm trầm vang lên :
_ Báo hại bọn tôi bị người khác mắng là điên….
Chợt, như có một luồng khí lạnh chạy xẹt qua, cả Triết Minh lẫn Bách Nhật cùng lúc ngẩng đầu lên, mắt lộ rõ tia nhìn lo lắng, cả hai cùng đồng thanh :
_ Sao lại về ngay lúc này?
Cười nhẹ, Thiên Di ngồi vào vị trí của mình, đôi mắt chẳng buồn quan sát nét mặt hai tên bạn.
Một lúc sau, chất giọng nhẹ tênh lại vang lên, truyền đến tai một cách êm dịu :
_ Mình biết hết rồi! “Chìa khóa vàng” chính là mình và Vĩnh Khoa lại là chủ tịch gì gì đó. Đừng lo, không có gì đâu. Vả lại, mình đang bắt anh ấy “chịu trận” cho những gì đã làm với mình.
Tia nhìn bỗng chốc trở nên ma quái, nét tinh nghịch lộ rõ mồn một trên gương mặt đáng yêu.
Làm sao mà không lo cho được, khi mà lão Trương Tề đang ở đây!
Triết Minh và Bách Nhật nhìn nhau hồi lâu, mắt cả hai chạm nhau, ánh nhìn chứa đầy sự lo lắng.
Đột nhiên, Bách Nhật cười gian, mắt nheo lại đầy ma mãnh. Hệ thống cảnh báo liền kích hoạt khắp các tế bào, Triết Minh linh tính sắp có chuyện “chẳng lành” toan ngăn lại nhưng chẳng kịp…
_ Thiên Di, biết tin gì chưa? Vĩnh Kỳ và Triết Minh kết nhau đấy.
_ …
_ Ha ha ha…
Thiên Di che miệng cười híp mắt, không ngờ nụ cười khi xưa đã trở lại và ngự trên đôi môi chúm chím.
Triết Minh hầm hầm nhìn Bách Nhật…
Thôi rồi.! Đại chiến thế giới sắp sửa bùng nổ.
Nghĩ thế, Thiên Di nhanh chân trốn khỏi lớp để tránh bị văng “miểng” vào người.
Nhưng… Vĩnh Kỳ và Triết Minh….
_ Phì.
Lướt qua từng dãy lớp học, Thiên Di thừa biết chuyện “ấy” là đùa giỡn. Lần này, nó đã có chiêu để chọc ngoáy Vĩnh Kỳ rồi! ^^
—
Gió lùa nhẹ vào làn tóc rối, như mang cả thanh sắc vui tươi quyện vào nhau, luồng dư âm mát mẻ.
Nắng che rợp cả một góc trường. Sải từng bước nhỏ trên nền xi măng xám ngắt, lẩm nhấm đếm từng ô gạch.
Cái nắng vàng ươm giáng xuống mọi nhành lá, làm chúng thêm sinh động trong gió nhẹ. Đung đưa qua lại theo từng nhịp, tạo nên một sự hòa quyện tuyệt sắc. Một vài chú chim nhỏ cất giọng lảnh lót, tô thêm thanh sắc cho khung cảnh hiện tại. Một bản hòa âm hoàn hảo.
Giờ ra về dần nhích mình đến trong tiếng chuông reo inh ỏi.
Từng tốp học sinh tuôn nhau ra hành lang với tiếng nói cười rôm rả sau cả ngày vùi đầu vào… bàn học. Một