rọng. Em gái cũng có thể đi chơi với anh trai mà.
Cốc nhẹ vào đầu Bảo Châu, Vĩnh Khoa cười nhẹ.
Thở hắt, Bảo Châu buồn bã xăm soi đôi giầy mình đang mang, có lẽ cô nên dừng lại chăng?
Dù có cố gắng cách mấy cô cũng chẳng thể nào thay thế hình ảnh Thiên Di trong lòng Vĩnh Khoa được. Bằng chứng là một tuần qua, ngày nào cô cũng nhìn thấy Vĩnh Khoa buồn rầu qua ô cửa kính. Khuôn mặt anh tuấn hiện rõ hai chữ Thiên Di trên đó. Ấy vậy mà khi cô vờ hỏi, anh lại chẳng buồn thừa nhận.
Biến tình yêu trong cô thành tình anh em!…
Biết là khó nhưng có lẽ, điều đó làm cô vơi đi nỗi buồn khi không được đón nhận tình cảm. Cũng đúng thôi, khi có hạnh phúc ở trong tay, Bảo Châu đã vứt bỏ vậy thì làm sao cô níu giữ được cái hạnh phúc mà cô đã để vụt mất ấy!
Ngẩng mặt lên nhìn vào mắt Vĩnh Khoa, Bảo Châu hỏi khẽ :
_ Anh yêu cô nhóc ấy nhiều lắm hả?
_ …
Không nhận được câu trả lời, Bảo Châu cười nhẹ rồi đứng dậy, ánh mắt trở nên tinh quái.
Cô bước từng bước ra khỏi phòng làm việc của “anh trai”, bỗng, cái giọng trong trẻo thánh thót vang lên kèm theo tiếng cười khúc khích :
_ Anh là tên đại ngốc. Người mình yêu bỏ đi mà chẳng giữ lại. Khi nào Thiên Di về đây, em sẽ mách Thiên Di tội xấu của anh và xuôi em ấy bỏ anh cho xem.
Bảo Châu là vậy. Cô luôn dùng nụ cười để che lấp đớn đau….
Nhìn theo cái dáng của Bảo Châu khuất dần sau cánh cửa, Vĩnh Khoa khẽ cười, chiếc ghế được xoay đến bậu cửa sổ, bầu trời trong vắt gieo đầy tia tinh quái. Một cảm xúc khó tả dâng trào trong tâm can. Điềm báo gì chăng?
—
Tại Mỹ :
“Chuyện bí mật gì mà anh lại giấu em?”
“Nói ra em không được giận anh đấy. Anh biết mình có lỗi nhưng… thôi, để anh chuộc lỗi cái đã. Em nghe cho kĩ những gì anh sắp nói nhé. Không được bỏ sót chữ nào, nhớ nhé!”
“Em biết rồi. Anh nói mau đi em còn ngủ nữa”
“Bảo đảm nghe xong em sẽ thức trắng đêm”
“Có nói không thì bảo?”
“Anh đã thông đồng với Vĩnh Khoa. Anh giúp tên ngốc đó diễn một vở kịch mục đích là để em hận tên ấy và đồng ý theo anh sang đây. Sở dĩ Vĩnh Khoa muốn làm vậy là vì… em chính là “chìa khóa vàng”, người Vĩnh Khoa bắt buộc phải giết để được công nhận là chủ tịch trong tổ chức. Vì đó quy luật có từ rất lâu, không một ai dám làm sai quy luật ấy…”
Món qùa lại là một lời thú nhận…
Mẩu chuyện vụn vặt ban tối choáng lấy tâm trí của Thiên Di, từng câu chữ như ăn sâu vào trong mọi ngóc ngách của tế bào cơ thể, âm vực trong mỗi thanh giọng cứ truyền đến tai trong đêm đen. Lời nói được lặp lại cả ngàn lần trong giấc ngủ, ngân vang trong đầu óc.
Ánh sớm ban mai xông thẳng vào căn phòng nhỏ, mọi luồng sáng vô hình ôm lấy thân hình trên giường, sưởi ấm cho cơ thể bé nhỏ bằng ánh sáng mỏng manh.
Dụi dụi mi mắt sâu giấc ngủ mơ màng, Thiên Di vẫn không quên mẫu chuyện hôm qua. Vùng chăn lên và bước xuống giường, chỉnh chu lại mình xong, Thiên Di rón rén sang phòng Hải Nhân.
Rụt rè nhìn người con trai trước mặt, Thiên Di nắm chặt lấy hai tay mình đầy hồi họp như chuẩn bị phỏng vấn không bằng.
Tia nhìn lọt vào cử chỉ ấy, Hải Nhân nheo mắt, chất giọng ma mãnh vang lên trong màn sương sớm :
_ Em muốn tìm hiểu mẫu chuyện hôm qua?
_ Dạ. – Hít thở sâu, Thiên Di nhanh miệng hỏi – Sao phải giết “chìa khóa vàng” thế?
_ Đó là quy luật của tổ chức. Vì Vĩnh Khoa là chủ tịch đương thời nên cậu ấy phải giết “chìa khóa vàng” , và vì không thể nào làm điều đó nên cậu ấy đành chọn cách khiến em rời xa cậu ấy.
Bẫng đi một lúc lâu, Thiên Di ngâm mình trong mớ chữ rời rạc phát ra từ miệng Hải Nhân. Chỉ vì muốn bảo vệ nó mà lại làm cho nó phải khóc? Chỉ vì không muốn giết nó mà bắt nó phải rời xa cậu? Thật quá đáng, không thể nào tha thứ được.
Trong đầu Thiên Di bây giờ là hàng ngàn mớ hỗn độn về Vĩnh Khoa, biết được sự thật ấy, niềm vui trong lòng bỗng dưng dâng lên. Việc Vĩnh Khoa phải giết “chìa khóa vàng” và việc nó chính là “chìa khóa vàng” thì đã sao. Chắc là có cách huỷ bỏ quy luật ấy!
Dựa người vào tường, Thiên Di khẽ cười, có lẽ nó chưa nhận thức được mối nguy hiểm đang rình rập, có lẽ nó chưa biết đến cái người tên Trương Tề… nên mới nở nụ cười ấy chăng!
Cái nhếch môi tinh quái hình thành trên khóe miệng bé xinh, thật giống với một ai đó. Chỉ vì những lý do “ngớ ngẩn” ấy mà Vĩnh Khoa đã cướp đi bao nhiêu là nước mắt của nó, cậu phải trả giá đắc cho những việc cậu đã gây ra cho nó. Nhất định là vậy!
_ Trông em…. gian quá bé Di.
Hải Nhân nhìn dáng người bé xíu trước mặt, khẽ run lên rồi nói bằng giọng lo sợ, nét mặt hài vô cùng.
Ánh nhìn chứa đầy sự tinh quái, nghịch ngợm. Vốn chẳng phải cô nhóc tay vừa trong việc “tiếp đãi” hôn phu Vĩnh Khoa nên trong đầu ai đó đã có sẵn “bản án” và “phương pháp dạy dỗ chồng” chất cao như núi. Nhoẻn miệng cười kèm theo cái nháy mắt ma lanh, Thiên Di chậm rãi phát âm thật chuẩn từng câu chữ bằng chất giọng trong veo như ánh ban mai :
_ Vì anh đã “thú nhận” mọi chuyện với em nên em không “tính toán”. Còn ai kia, sẽ biết tay Lữ Thiên Di này.
Dobacachi.
Đúng. Chính là nụ cười ấy. Nụ cười ngây thơ, trong sáng bao ngày đã trở lại. Hải Nhân mừng vì điều đó, tình yêu cậu dành