Insane
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326755

Bình chọn: 8.00/10/675 lượt.

y Anh. Nên anh Duy Phong hãycho em chữ kí nhé.

Anh nhận lấy, quay bút rồi kí vào sổ một cách dứt khoát . Vy Anh sửng sốt, anh tại sao lại tham gia vào trò này của Vũ chứ!

Và điều này chỉ là mở đầu cho một cơn bão đang ập tới.Duy Phong vừa ngoảnh đầu lên cũng phải giật mình vì tất cả đều vây quanh, hai tay chìa sổ, vở ra, ánh mắt đầy mong đợi.

Trúc Vũ xua xua mọi người ra :

– Các cậu về chỗ, đi về chỗ. Thật vớ vẩn. – Rồi nói với anh với vẻ mặt nghiêm túc – Anh đừng kí cho họ nhé. Họ đối xử không tốt với em và Vy Anh đâu.

Vy Anh thừa biết Trúc Vũ muốn phải là chữ kí độc quyền. Nhưng mấy người kia đâu phải là đơn giản . Không khí đã thật sự mất kiểm soát rồi.

Bỗng có tiếng thước nện mạnh trên bàn :

– Các em tụ tập làm gì thế hả ? Bài tôi ra đã làm chưa ?

Mặc dù cả lớp đều rất sợ thầy nhưng vẫn đứng im, không hề có ý định giải tán. Có lẽ một thế lực nào đó đã làm cho sự gan lì của họ trỗi dậy và đánh tan sự sợ hãi rồi.

Một bạn nữ nói giọng tội nghiệp :

– Thầy, anh Duy Phong.

– Hoàng Duy Phong ? – Giọng thầy có chút hứng thú.

Thầy hóa rất có ấn tượng với anh. Lúc nào cũng lải nhải nào là anh không theo chuyên ngành hóa mà thành tích rất cao , nào là với trình độ của anh thì thầy còn phải nể.

– Thầy, anh Duy Phong đang ở đây.

– Về chỗ ngay. Dám đùa với giáo viên. Xem ra lớp chật chỗi quá nên muốn vào sổ đầu bài ngồi đúng không ?

– Thầy, tụi em …

Mọi người chưa kịp nói hết câu thì đã thấy thầy bước xuống bục giảng, vẻ mặt khó tin , lần đầu tiên thấy thầy nói năng không rõ ràng như thế :

– Duy …Duy Phong . Cậu…cậu…

Anh đã bước ra từ đám vây bao giờ, , hơi cúi đầu thay cho lời chào hỏi.

Thầy đờ người, vẫn không tin vào người đang đứng trước mặt :

– Cậu …cậu sao lại ở đây thế này ?

– Em đến thăm trường mình.

Như vậy cũng không lạ. Thư viện và căng tin trường đều là do Tập đoàn K.P đầu tư, chưa kể cơ sở dãy nhà tầng mới đang được xây dựng trong năm này. Chỉ có điều anh nói dối không chớp mắt…

Thầy mừng rỡ bắt tay anh :

– Thật hân hạnh quá. Xin lỗi nhé, lớp này hơi loạn. Nếu cậu muốn, chúng ta lên văn phòng .

– Không sao đâu. Nếu lớp không phiền thì em ở đây được chứ ?

Thầy chưa kịp trả lời, tiếng hét đồng ý đã vang lên ầm ỹ.

Thầy lườm lườm bọn cô rồi cười toe toét với anh :

– Được, được chứ. Tốt quá rồi. Vậy bây giờ cậu lên đây, tôi có mấy đề chuyên giành cho giáo viên. Cùng xem nhé.

Haha. Anh lại bị lợi dụng rồi. Thầy có khi còn thích anh hơn cả đám mê trai ngồi dưới ấy chứ !

Trước khi đi với thầy , Duy Phong quay lại nhìn cô mỉm cười.

Vy Anh đã bắt đầu cảm thấy bao nhiêu ánh mắt giết người xuyên lấy mình. Thật đáng sợ !

Thầy đột nhiên phát cho cả lớp một tập đề :

– Kiểm tra 15 phút. Bài kia xem như bài tập về nhà. Xem các em còn làm ồn được nữa không !

Thầy quá đáng, quá đáng lắm !!! Mình thì ung dung chơi với anh còn bắt học sinh kiểm tra . Quá đáng !!! Còn cái gì nữa đây ? Kiểm tra 15 phút mà 15 câu trắc nghiệm và hai câu phân tích. Muốn giết người ư ? Hừ, không còn gì để nói.

Đã thế thầy lại còn thở dài, mách tội với anh :

– Lớp này phải trị như thế. Không là loạn.

Và anh lại nhìn cô …khẽ cười. Vy Anh muốn úp mặt xuống bàn.

Làm ơn …đừng ! Đây là địa bàn toàn fan của anh, vẻ mặt của họ càng ngày càng đầy sát khí, bặm môi nhìn cô. Anh còn làm thế nữa có khi họ bóp nát cô thật đấy !

Cũng như những người khác, Vy Anh dù có muốn ngắm anh tới đâu cũng phải tập trung làm bài kiểm tra. Học sinh gương mẫu mà . Nhưng vừa đọc đề Vy Anh i đã phải trợn tròn mắt . Thầy có nhầm đề không ? Sao đề lại lạ hoắc thế này ? Và không phải chỉ mình cô thắc mắc, tất cả đều cùng nhìn nhau với ánh mắt quái dị.

Trúc Vũ lên tiếng trước :

– Thầy ơi, mấy cái này lớp 11 chưa học đến mà.

Thầy rung rung chân vẻ đắc chí, cầm tờ đề xem một lượt rồi thong thả nói :

– Đề 12 . Thì sao hả ? – rồi thầy ngoảnh sang nhìn anh đầy kính nể và coi trọng– Duy Phong ngày xưa lớp 9 đã giải đề 12 thì sao ?

Tại sao thầy có thể so sánh được như vậy ? Nếu bọn cô mà như anh ấy thì để thầy bắt nạt vậy sao ?

Năm phút sau…Tất cả đều đưa ra một quyết định cực kì quan trọng. Đúng là ý tưởng lớn gặp nhau.Đó là …quăng bút sang một bên…và nhìn anh cho đã.

Ghế giáo viên chỉ có một nên anh đứng xem đề còn thầy thong thả chấm bài. Đột nhiên , như cảm nhận được điều gì đó , anh ngẩng đầu và có hơi ngạc nhiên vì cả lớp đều đang chăm chú nhìn anh.Anh nghiêng nghiêng đầu nhìn cô, khẽ mỉm cười …đầy mờ ám.

Và rồi…anh đưa một ngón tay lên.

Tiếp theo là 3 ngón.

Tiếp theo …

Đã hiểu. Là 1.A, 2.C…

Tất nhiên ám hiệu này thì cả lớp đều hiểu .

Thầy đang chấm bài, không ngước đầu lên, đột nhiên hỏi :

– Duy Phong, chỗ này cậu nghĩ thế nào ?

Anh lập tức vừa bàn luận với thầy nhưng vẫn không ngừng ra hiệu cho cả lớp.

15 câu trắc nghiệm đã hoàn thành xong một cách nhanh chóng. Có điều thầy cũng hơn cả nham hiểm rồi…Những câu này chỉ chiếm một phần ba số điểm thôi. Hai câu kia … Làm sao đây ? Hay là vẽ vào đó là khuôn mặt ác quỉ của thầy ?

Đang suy nghĩ linh tinh thì anh chợt rút điện thoại ra, ngón tay di chuyển trên màn hình mà