thể dục nào mà không bị trừ điểm. Muốn hay không cũng phải học chứ ? Một tuần chỉ có hai tiết, sao các em lại không chịu làm cho tốt. Vừa rồi, tới nửa lớp quên giày, nửa lớp đau chân – nói tới đây , thầy dừng ánh mắt ở Vy Anh. – Vy Anh , em bị tai nạn sao ? Trúc Vũ, em bị ngã cầu thang sao ?
Lần này , cả lớp cười ầm lên. Còn Vy Anh với Trúc Vũ chỉ biết le lưỡi nhìn nhau.
Anh nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý. Chết rồi. Biết vậy lúc nãy bắt anh về công ty rồi. Thật xấu hổ !Vy Anh bắt đầu cảm thấy hơi kì lạ, thầy phù thủy hình như còn toan tính thêm điều gì .Và…sự thật đúng là vậy.
– Trúc Vũ lớp phó và Vy Anh lớp phó học tập. Mời hai em đứng dậy.
À, có lẽ là khen đây. Chứ hai đứa cô luôn là học sinh gương mẫu mà, những tội vặt so với cả lớp thì chả đáng kể đâu.
Thầy mỉm cười :
– Hai em rất giỏi tiếng anh và tiếng pháp đúng không ? Tôi rất tự hào.
Thầy nói vậy là có căn cứ. Trường cô, ngoài tiếng anh ra còn có cả tiếng pháp. Điểm ngoại ngữ của bọn cô Vũ luôn đứng đầu khối. Nhưng mà câu khen ngợi này có mùi …nguy hiểm.
Thầy nhấn mạnh :
– Nên trong giờ anh văn, khi mà giáo viên yêu cầu hội thoại , thảo luận thì các em dùng tiếng pháp và giờ tiếng pháp, thì các em sử dụng tiếng anh ?
Phì …!!! Cả lớp cười lớn, có người còn đập mặt vào bàn .Vụ này thật ra là khá buồn cười nhưng trong trường hợp này hai đứa chỉ biết cúi đầu như những đứa trẻ mắc lỗi . Bời vì…anh đang ở đây.Thật ra mấy hôm nay lớp học rất loạn. Giáo viên hai môn tiếng anh và pháp là một. Mà hai giờ ấy, thầy chỉ lo chấm bài lớp 12 nên không để ý, cứ bắt cả lớp lấy sách ra dịch. Như thế nhàm chán lắm. Vậy là cả lớp cứ lôi tiếng pháp, tiếng anh tùm lum ra mà bắn. Có khi còn không hiểu mình nói gì nữa là !!! Thầy lúc đó chỉ biết lắc đầu. Tuy im lặng không phê bình nhưng thật ra lại rất ác độc, điểm sổ đầu bài cứ thế mà trừ.
Nhưng sao thầy phù thủy lại chỉ trách hai đứa cô .Tại sao ? Tại sao ? Và dù có thế thì sao cứ phải chọn thời điểm lúc anh ở đây ? Why ? Pourquoi ?
Anh im lặng, dưới ánh nắng ban trưa, nụ cười anh rất rực rỡ …khiến người khác cũng phải cười theo. Thầy tiếp tục tấn công, phù thủy là vậy luôn ức hiếp các thiên thần bé nhỏ :
– Hai lớp phó của chúng ta là rất giỏi. Các em ăn vặt trong lớp.
Thiên thần Trúc Vũ bắt đầu phản bác :
– Thưa thầy, tại sao thầy lại nhắc tới chuyện này ?
Phù thủy tỏ vẻ đương nhiên :
– Không đúng sao ?
Muốn thắng phù thủy, chỉ có trí thông minh mới là vũ khí lợi hại nhất.
Vy Anh nhìn phù thủy , gật đầu :
– Đúng, nhưng thầy ơi, cái này tụi em làm từ năm lớp 10 cơ mà.
Trúc Vũ trừng mắt nhìn cô, nói nhỏ :
– Cậu hâm à, tớ đang cố cứu vãn cậu lại…
cô làm gì chứ ? Cô chỉ muốn nhắc nhở thầy là chuyện này có từ lâu rồi, thầy cũng bỏ qua thì sao hôm nay lại lôi ra thôi mà …
– Hai lớp phó !!! các em còn như thế thì lớp ta sẽ như thế nào ?
– Thầy, em chỉ hỗ trợ lớp trưởng-Trúc Vũ đùn đầy trách nhiệm .
Vy Anh đương nhiên cũng chẳng dại gì mà vơ hết vào mình :
– Thầy, em chỉ là lớp phó học tập.
Ánh mắt thầy nhìn cô đầy tà ác :
– Vậy lớp phó học tập, Vy Anh, em giải thích sao về việc giờ kiểm tra lại ném tài liệu cho các bạn ? Và lúc giáo viện bộ môn giao cho em ra bài tập về nhà thì em lại gợi ý luôn cả đáp án ?
Cả lớp lại cười rộ lên.Một cậu bạn khá nghịch ngợm đứng dậy :
– Để mọi người dễ hình dung , em sẽ bắt chước Vy Anh lúc ra bài tập về nhà . – hắn hắng giọng , giả cầm quyên sách lên, giở giở – Toán, bài tập về nhà là bài 2,3,4 trang 54 . Đáp án nằm ở trang 106.
Một trận cười ồ lại vang lên. Ngay cả thầy cũng phì cười và anh cũng đã bật cười ra tiếng.
Hay lắm hay lắm đấy. Phản bội ! Còn thầy nữa, làm sao mà thầy hiểu được tinh thần đoàn kết đầy cao cả của bọn cô. Đây không phải là đôi bạn cùng tiến mà là …cả lớp cùng tiến rồi ! Thầy còn muốn gì ?
Vy Anh đưa tay lên thề thốt , vẻ mặt biết lỗi :
– Thầy ơi ! Những điều mà thầy phê bình, em xin hứa là sẽ không tái phạm.
– Thầy. Em hứa cũng sẽ không tái phạm. Cùng lớp trường, hai lớp phó tụi em sẽ dẫn dắt cả lớp đi lên – Trúc Vũ cùng làm theo.
Thầy liếc nhìn hai đứa , trước sự chân thành của chúng cô mà chỉ hờ hững buông ra một câu :
– Tôi lấy cuộc hôn nhân của mình ra đảm bảo. Hai em sẽ không thực hiện được.
– Hôn nhân ? Thầy ế vợ cơ mà …- Cả lớp ngơ ngác.
Cuối cùng, tiết sinh hoạt cũng đã kết thúc. Vy Anh thở ra một hơi nhẹ nhõm. Mặc dù cười rất nhiều nhưng thật ra cô đang đau khổ muốn chết đấy. Hình tượng học sinh gương mẫu ơi …Mất rồi …Thầy trước lúc rời khỏi lớp thì nhìn anh một chút rồi mới đi.
Vy Anh bắt đầu nói với người bên cạnh:
– Anh Duy Phong, những lời thầy nói anh đừng tin là thật nhé ! Thầy ấy không được bình thường cho lắm.
Thầy , em xin lỗi ! Nhưng không còn cách nào khác nữa rồi .
Anh cười, đôi mắt anh thấp thoáng chút ấm áp :
– Vy Anh, mình đi thôi. Muốn dẫn em tới một nơi !
Vy Anh bối rối :
– Đi đâu ạ ? Anh đi trước được không ? Bây giờ em phải ở lại cùng Trúc Vũ trực nhật rồi.
Bỗng anh quay sang một bạn gái bàn trên từ đầu tới cuối vẫn đờ đẫn nhìn anh như bị thôi miên :
– Em giúp Vy Anh trực nhật hôm nay nhé ?