Snack's 1967
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326102

Bình chọn: 9.5.00/10/610 lượt.

h, anh có cuộc họp. Đợi anh.

Đến lúc Duy Phong đi rồi cô vẫn còn thẫn thờ.

– Vâng, em đợi anh.

Mọi chuyện dù xảy ra quá nhanh và đột ngột nhưng vẫn làm Vy Anh cảm thấy mình là người may mắn nhất thế giới này. Duy Phong ơi, nếu anh cứ như vậy thì cô sợ mình sẽ không còn chịu nổi mất ! Sẽ đột tử thật đấy ! Bây giờ, chỉ cần chưa đầy một phút không nhìn thấy anh thì cô đã thấy thật khó chịu rồi. Dường như hơi thở của anh đã tan vào những phân tử không khí và mãi còn hiện diện xung quanh cô gái nhỏ.

Vy Anh nhặt sách, trở về sofa ngồi, chú tâm vào ôn bài nhưng lại liên tục nhìn về phía chiếc ghế xoay trống không.

***

– Duy Phong, cậu …. – Thư kí Hoàng chưa nói hết câu thì đã thấy Duy Phong ra hiệu im lặng.Anh đưa mắt nhìn về phía sofa.

Thư kí Hoàng cũng nhìn theo, suýt nữa thì phì cười , rồi rón rén tới cạnh bàn Duy Phong :

– Từ khi nào thế ?

– Lúc họp xong, trở lại đã thấy như vậy.

Thư kí Hoàng đẩy gọng kính :

– Sắp tới cậu sẽ mệt rồi đấy.

Anh không nói gì, ánh mắt ấm áp nhìn người đang ngủ thật ngoan trên ghế sofa.

– Nguyễn Huy dặn cậu phải mang cô bé về trước 6 giờ . Nhớ nhé.

Dặn dò xong, thư kí Hoàng lại rón rén đi ra.

Duy Phong nhìn đồng hồ, cũng đã gần 5 giờ rồi. Để cô ấy ngủ thêm một lát vậy. Lúc anh vừa mở cửa bước vào thì đã thấy Vy Anh ngủ trên sofa, hai chân buông hẳn xuống mặt sàn ,sách rơi dưới chân.Anh đã phải thật cẩn thânh cời giày, lấy áo đắp cho cô và bây giờ thì vừa phải nghiên cứu hợp đồng vừa phải quan sát người ấy. Biết ngay mà, chỉ được một lúc lại quạy cựa, áo của anh lại rơi .Sofa rộng là vậy nhưng nếu anh không tới đỡ kịp thì cô ấy đã rớt mấy lần rồi ! Ngủ kiểu gì lạ vậy không biết !

5 giờ 15’…Anh đã thấy Vy Anh tỉnh dậy nhưng giả vờ không để ý .Việc đầu tiên là …vứt áo anh sang một bên rồi ngồi dậy. Hai chân đưa đưa dưới sàn nhà.Nhìn anh một lúc với đôi mắt còn mơ màng …rồi ngoảnh đi…phớt lờ anh. Hai chân lại như tìm kiếm gì đó. Được một lúc thì nhăn mặt, la lên một cách khó chịu :

– Mẹ Diệp ! Dép của con ở đâu vậy ?

Mặc dù Duy Phong là người giỏi chịu đựng nhưng vẫn phải phì cười.

Nghe thấy tiếng cười , Vy Anh sững người, rồi từ từ …từ từ đưa mắt nhìn anh , mấp máy môi :

– Anh Duy Phong !

Đến khi nhận thức được những gì vừa xảy ra , Vy Anh chỉ kịp a lên một tiếng rồi ngay lập tức vùi đầu vào sofa.Chết mất thôi !!! Chết mất thôi !!! Làm thế nào bây giờ, muốn chết mất !!!Tại sao lại để lộ hết mọi thói xấu ra trước anh như thế này. Cái thói quen gọi mẹ tìm dép là từ nhỏ cơ ! Vì cô hay mơ và tưởng tượng thấy anh nên cứ nghĩ lúc nãy cũng chỉ là ảo giác. Chết mất ! God, làm ơn cho con biến mất đi . Mà lúc nãy hình như cô còn vứt áo anh nữa chứ !

Aaaaaaaa….

Cảm nhận được anh đang tiến lại gần, Vy ANh càng vùi đầu sâu hơn, nói một cách thật tội nghiệp :

– Anh Duy Phong, anh xem như chưa có việc gì xảy ra nhé !

– Được. Nhưng ở đây em chỉ có giày chứ không có dép đâu.

– …

Đã bảo anh là xem như có gì cơ mà …

– Tối qua em không ngủ – Vy Anh cố gắng vớt vát hình tượng.

– Ừ. Thế bây giờ dậy đi !

Làm sao mà có thể hết xấu hổ nhanh vậy được, thế nên cô vẫn còn nằm im, không nhúc nhích :

– Anh Duy Phong. Nếu anh không nhìn em thì em sẽ dậy.

Anh cười một tiếng :

– Được.

Vy Anh ngồi dậy, từ từ hé mắt, chỉ thấy thân hình cao lớn của anh đang quay lưng về phía cô.

– Em …dậy rồi.

Anh vẫn chưa ngoảnh lại :

– Giày anh để dưới bàn. Đã thấy chưa ?

– Bây giờ em phải về. – Vy Anh nhìn đồng hồ, bây giờ đã gần đến bữa tối rồi, có lẽ mẹ đã về nhà từ lâu.

Duy Phong quay người lại , cúi lấy ba lô cho cô, ánh mắt có tia cười cầm chiếc áo khoác mà cô đã vứt :

– Anh đưa em về.

Chưa kịp để cô từ chối, anh đã nắm tay cô kéo đi…

Lúc tới đầu ngõ khu vực nhà ở , Vy Anh nói với anh :

– Anh Duy Phong, tới đây em tự vào được rồi. Em sợ mẹ…

Duy Phong không hài lòng lắm, bởi anh ghét kiểu lén lút và không rõ ràng thế này. Anh nghiêng người tháo dây bảo hiểm ra cho Vy Anh :

– Đừng lo lắng gì cả. Nếu mẹ và em chưa sẵn sàng. Anh sẽ đợi.

Một cảm giác ấm áp hiện rõ. Vy Anh cứ tưởng như đã quen anh từ lâu lắm rồi vậy. Ở bên anh, dù có thế nào thì cô cũng chỉ cảm thấy bình yên và an toàn.

– Anh Duy Phong này, sao em đi xe với anh thì không bị say nhỉ ?

Duy Phong nhìn cô, vẻ mặt thoáng ma mãnh :

-Vì em say thứ khác !.

Vy Anh ngơ ngác nhìn anh, ngây thơ hỏi :

-Em say thứ gì cơ ?

Giọng trầm ngập tràn sự tinh quái đượm chút nghiêm túc :

-Anh !

Vy Anh lập tức tự mở cửa bước xuống xe… Lần này , cô không cầu nguyện Với God nữa ! Thần chết à, hãy mang con đi đi !!!

***

Căn phòng xám có gam màu lanh lẽo, thứ ánh sáng trắng mạnh mẽ bao phủ khắp không gian. Chiếc rèm cửa che đi sắc đen bên ngoài.

– Con trai yêu vẫn chưa ngủ à ? Mẹ đã dặn bao nhiêu lần rồi. Không được ham việc quá cơ mà.

Duy Phong một tay nghe máy, một tay làm những thao tác trên máy tính.Trước những lời dặn dò được nhắc đi nhắc lại của mẹ, anh chỉ biết lắc đầu.

– Duy Phong này, con không muốn kể với mẹ chuyện gì sao ?

Giọng anh đột ngột trầm xuống :

– Hai người theo dõi con.

Tiếng cười lớn của bố anh vang lên :