Polly po-cket
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326442

Bình chọn: 7.5.00/10/644 lượt.



Mặc dù lời nhờ được anh nói ra một cách nhẹ nhàng nhưng thực sự đó là một mệnh lệnh.Người bạn đáng thương đó cứ ngây ngô gật đật đầu, để lộ sự sung sướng tột độ vì được nói chuyện cùng anh.

Và mấy người khác lại bắt đầu giành nhau :

– Em ở lại giúp nữa .

– Em nữa nhé anh Duy Phong.

– …

Vy Anh có chút ghen tị. Mọi ngày, dù chỉ là nhờ họ lau hộ cái bảng thôi mà cũng phải hối lộ hết hơi rồi. Vậy mà anh chỉ cần nói một câu thì họ lại tự nguyện như thế.

Trúc Vũ hướng cô nháy mắt :

– Chiều nay, tớ cũng đi với Mạnh Vũ tới nhà thăm bố mẹ anh ấy mới về nước. Vậy nên chúng ta phải giúp anh Huy dịch tài liệu rồi !

Vy Anh hiểu ý, cười gật đầu. Bọn cô đang thông đồng đề qua mắt người lớn. Mọi việc tưởng chừng như là đã êm xuôi nhưng khi anh và cô vừa đi tới cửa thì có tiếng gọi giật lại đầy vội vã :

– Anh Duy Phong . Khoan đã .

Lần này, không phải đám con gái háo sắc mà là đám con trai. Vy Anh có thể thông cảm. Tình yêu không phân biệt giới tính đây.

Cậu bạn lớp trưởng thấy anh ngoảnh đầu lại thì mừng rỡ chạy tới :

– Tụi em rất hâm mộ kỹ thuật chơi bóng rổ của anh. Hôm nay, anh có thể cho chúng em xem một chút chứ.

À thì ra là hâm mộ tài năng của anh. Suy nghĩ của cô ngây thơ quá rồi.

Cậu bạn vừa nói xong, cả lớp đều nhìn anh với ánh mắt mong chờ thiết tha đợi anh đáp ứng.

Anh chợt cúi đầu nhìn cô, đôi mắt như đang nhớ lại một khoảnh khắc nào đó, anh thì thầm :

– Đã có lần , anh gặp Vy Anh ở sân bóng.

Tim Vy Anh đập thật nhanh và hỗn loạn và chỉ sau một khắc định thần lại, sự xúc động đó đã bị đá văng ra xa. Khoảnh khắc đẹp đẽ này đã bị đập tan nát.

Lúc đó không phải là cô nhìn anh tới ngây người nên mới bị đánh sao ! Chúa ơi ! Ngài xem lại đi, có bao giờ con xuất hiện trước anh ấy một cách thật bình thường không ? Ngài thật là…biến thái !!!

Học đường đã thật sự bị anh làm cho náo loạn. Mọi người hú hét ầm ỹ, lớp này lớp kia kéo nhau ra xem. Tinh thần đầy phấn chấn cứ như đón chờ một thời khắc lịch sử nào vậy. Tất cả đều ngoan ngoãn tạo thành một vòng vây quanh. Duy Phong đứng giữa sân, cách lưới một khoảng cách xa, ánh mắt kiên định, toát lên vẻ quyết đoán , rất khí chất và đầy lôi cuốn.

Anh đưa mắt tìm cô trong đám đông, thấy cô,anh cười khẽ rồi bắt đầu .Quả bóng rổ trên ngón tay của anh quay tít . Và chưa đến cái chớp mắt, một đường bóng cực kì chuẩn xác đã đáp xuống lưới một cách nhanh gọn đầy ngoạn mục.Cả sân như nín thở, tròn mắt kinh ngạc hồi lâu. Mặc dù đã từng chứng kiến và nghe mọi người ca ngợi anh nhưng bây giờ vẫn không thể nào ngăn nổi sự kích động.

Sau khi đã tìm lại được cảm xúc , tiếng vỗ tay và ồ lên vang khắp trường rồi tất cả cùng đồng thanh hô to đầy phấn khích :

– Một lần nữa ! Một lần nữa !

Anh nhìn Vy Anh với ánh mắt thăm dò.Cô cũng đã ném phăng sự e ngại sang một bên từ bao giờ, đưa hai tay lên miệng hét một cách đầy hưởng ứng :

– Anh Duy Phong, một lần nữa nhé !

Thật ra là cô muốn hét 1000 lần nữa . Cách anh chơi bóng cực kì gây nghiện đấy !!!Anh khá là ngạc nhiên trước thái độ của cô, gật đầu cười rồi đi lấy bóng.

Cả sân sau cơn ầm ỹ lại lần nữa im lặng, tập trung cao độ vào thời khắc tiếp theo.Bỗng một người đứng cạnh Vy Anh cất giọng với vẻ chán chường :

– Vy Anh. Em lại chuyển sang mục tiêu mới rồi à ?

Vy Anh giật mình, cảnh giác nhìn người đó. Nếu không gặp lại chắc cô sẽ không biết là người này từng tồn tại.Cặp mắt kính dày, gương mặt nhọn …một vẻ đẹp khá là tiềm ẩn. Và giọng nói thì lúc nào cũng cao vút đầy ngạo nghễ. Một hồi chuông cảnh báo bắt đầu vang lên…

Nguyễn Phương nhìn cô lắc đầu thở dài :

– Mới một thời gian không gặp em lại thay đổi rồi ? Không còn thích Bùi Quang nữa sao ? Haiz.

Mặc dù Nguyễn Phương nói không to lắm nhưng vì tất cả đều đang giữ trật tự và chờ đợi nên cả sân đã nhìn bọn cô với vẻ khó chịu.

– Tên kia mau im đi .

– Ra ngoài kia mà nói, để yên đi.

Vy Anh cố gắng giữ bình tĩnh :

– Anh đừng nói bậy.

Dưới ánh nắng vàng, quả bóng rổ trên tay ai đó quay một lúc một nhanh.

Nguyễn Phương cười nhạt một tiếng, có vẻ thích thú trước sự bối rối của cô :

– Em làm anh thất vọng đấy .Bây giờ chuyển sang huyền thoại Duy Phong rồi sao ? Em…

Chưa kịp nói hết câu thì tiếng một vật màu cam lao đi xé toang không khí với tốc độ cực nhanh và đầy nguy hiểm đang lao đến.

Bốp !

Một âm thanh mạnh mẽ vang lên khiến tất cả mọi người có mặt lúc đó đều phải giật mình. Nguyễn Phương choáng váng ngã rầm xuống đất, cặp kính đã không còn nguyên vẹn văng sang một bên, trán bị bầm dập một mảng và…rỉ máu.

Cả sân im bặt. Trước cảnh tượng này, ai cũng bịt miệng , sững sờ …

Vy Anh hiếu chút nữa thì đứng không vững. Thật không tin nổi !!! Anh ấy…Duy Phong vừa tấn công Nguyễn Phương sao ? ??

Dù cô đã tiếp xúc với anh rất gần nhưng cũng không thể ngờ đươc …Một người luôn điềm tĩnh như anh…

Duy Phong vẫn đứng giữa sân, dáng vẻ thản nhiên nhưng át đi mọi hơi thở xung quanh .Anh mím môi, không nói gì. Khuôn mặt lạnh tanh đầy vô cảm , ánh mắt sắc bén và đáng sợ. Cả người anh toát lên một mùi vị lạnh lẽo và nguy hiểm.Anh vẫn nhìn Nguyễn Phương…ánh mắt…như