là cô định giở trò gì ?
Hoài Vân cố thoát ra khỏi bàn tay đang bóp chặt mình, nhìn anh một cách tức giận :
– Anh tưởng tôi là ai mà thích thì chơi, không thì bỏ ? Từ trước tới nay, Hoài Vân tôi chỉ đá người khác chứ không có chuyện ngược lại.
– Tôi không quan tâm mấy cái luật vớ vẩn này của cô. Tôi cấm cô xen vào chuyện của tôi.
– Anh làm gì mà phải tức giận như thế chứ – Hoài Vân bỗng dịu giọng, chỉnh sửa lại áo cho Bùi Quang, nói ngọt ngào – Chẳng qua em chỉ dặn dò cô bé ấy một vài điều thôi mà.
Bùi Quang gạt phăng tay cô ra :
– Chuyện này nếu còn xảy ra một lần nữa. Cô chết chắc.
Cô gái vẫn mỉm cười :
– Anh cũng không giết được em . – Cô nhấn mạnh – Còn cô bé ấy, nếu em nói cô ấy chính là người thứ ba xen vào giữa anh và em thì…
Anh cắt ngang lời cô một cách thô bạo :
– Im miệng. Đừng xuyên tạc linh tinh.
Hoài Vân như vậy một phần là do cô ta cảm thấy cay cú và không cam chịu khi bị Bùi Quang ngang nhiên gạt sang một bên.
– Bùi Quang, nếu muốn em để yên – cô ta ôm lấy eo anh, ghé tai thì thầm – Danh hiệu hot girl được yêu thích nhất năm phải thuộc về em.
Bùi Quang tỏ vẻ xem thường, đẩy cô ta ra, hừ lạnh một tiếng :
– Ồ, hot girl tài năng Hoài Vân, đây là cách mà cô luôn dùng đấy à ? Thật tài năng đấy !
Cô gái cười lạt :
– Không cần khen ngợi. Sắp tới sẽ có kết quả. Tôi không muốn gặp cô bé ấy thêm đâu.
Dứt lời, cô ta liền bỏ đi, tiếng cao gót nện thật mạnh trên đường.
Bùi Quang hừ một tiếng. Cô ta đang dọa ai vật ? Thật nực cười.
***
Căn phòng kính thoáng đãng đầy hương cà phê đang lan tỏa. Chiếc rèm cửa màu trắng đơn nhẽ khẽ tung bay trước gió.
Bên ngoài, bầu trời xanh màu dìu dịu. Vy Anh ngồi ở ghế sofa, ngắm nhìn Duy Phong đang tập trung vào công việc.Chỉ nhìn nghiêng thôi nhưng cũng đủ để cô phải đắm chìm trong khung cảnh ấy rồi.
Chợt anh nhìn cô, cười nhẹ :
– Đừng nhìn anh !
Vy Anh bối rối quay mặt đi nơi khác , cô cắn bút rồi tập trung vào đống bài tập hóa còn ngổn ngang trên bàn. Môn này là cô căm thù nhất . Còn thầy hóa thì rất nghiêm, vì bọn cô là lớp chọn nên thầy tự ra đề cho làm để tránh tình trạng sách có đáp án. Mà đề thì khó điên đảo ! Một đề phải làm mất cả buổi, may mắn mới đúng không thì thôi. Quá đáng !
– Không làm được ? – Duy Phong đứng bên cạnh từ lúc nào,anh cúi đầu nhìn những tờ giấy nháp bị cô gạch chi chít.
– Em không giỏi môn này. – Vy Anh nhỏ giọng đầy xấu hổ.
Anh rất tự nhiên cầm lấy bút từ tay cô, bắt đầu viết lên giấy. Chưa đầy 5 phút sau, 3 bài hóa làm cô phát điên nãy giờ cũng được giải đáp một cách thật rõ ràng và tỉ mỉ. Dù biết anh ấy là Duy Phong nhưng cô vẫn phải ngạc nhiên :
– Anh Duy Phong, lúc trước anh học khoa tự nhiên à ?
Anh lắc đầu :
– Không. Quản trị kinh doanh.
Thế sao môn tự nhiên lại xuất sắc tới thế. Làm một người học lớp chọn như cô cũng phải thấy ngượng !
– Còn bài nào nữa không ? Anh giúp !
Phải thừa nhận là Vy Anh đang lợi dụng anh đi, cô đưa hết mấy bài lý ra luôn cho anh. Duy Phong không nói gì, ngồi xuống cạnh bên, hình như anh chẳng cần suy nghĩ, chẳng có lấy một cái nhíu mày , anh cứ thế mà đọc đề rồi viết ngay bài giải rồi chợt cười khẽ :
– Vy Anh, đừng nhìn anh.
Muốn trốn mất. Nhưng có phải lỗi do cô đâu ? Ai bảo anh làm gì cũng rất mê hoặc người khác thế chứ ! Vy Anh xấu hổ lôi sách sử địa ra ôn bài.
Những môn chỉ toàn lý thuyết. Cũng may mà mấy ngày trước, cô đã học được một ít. Nhưng…có lẽ là quên rồi. Cô bộ môn sử địa nổi tiếng hiểm ác. Đề cô ấy đã ra cứ phải gọi là muốn khóc. Tuy chỉ là kiểm tra tháng nhưng mà nội dung bạt ngàn, có khi bao gồm cả kiến thức năm trước…
Vy Anh đau khổ cố nhồi nhét đống lý thuyết khổng lồ vào đầu.
– Anh nói người chép tài liệu cho em nhé ?
Vy Anh có hơi giật mình, nhìn sang bên cạnh vẫn thấy anh đang chăm chú giải bài cho cô. Có lẽ là ảo giác. Làm sao mà anh nói câu đó được chứ !
Bỗng Duy Phong ngẩng đầu lên :
– Cần không ?
Vy Anh sững người mấy giây mới thú tội một cách thật thà :
– Tài liệu…em có sẵn ở nhà. Nhưng mà em không quen gian lận, có hơi sợ. Học vẫn chắc hơn.
Anh xoay bút, vẻ mặt đầy nghiêm túc :
– Càng lén lút thì càng dễ bị phát hiện .
Sao giống như là anh đang truyền đạt kinh nghiệm lại cho cô vậy ? Kinh nghiệm ? Không lẽ anh cũng đã từng … ?
– Anh Duy Phong, anh…cũng gian lận à ?
Anh lắc đầu, ánh mắt ngập tia cười, tay xoay xoay bút :
– Không ! Anh ít khi tới trường .
Vy Anh chợt la lên đầy kinh ngạc :
– Woa, anh biết xoay bút giỏi như vậy. Em học mãi mà xoay kiểu đơn giản cũng không làm được đấy !
Anh chỉ cười rồi có điện thoại nên anh đi nghe máy .
***
– Thỏa thuận ? Nếu cô không nhắc tới thì có lẽ là tôi không nhớ gì hết đấy. – Bùi Quang nhún vai.
Hoài Vân ném mạnh một tờ báo vào người anh, nói như hét lên :
– Anh xem ngay đi. Tên tôi đâu ? Tên tôi đâu ? Hả ? Ngay cả top 10 cũng không , như thế là thế nào ?
Bùi Quang không thèm nhìn, anh vứt tờ báo sang một bên :
– Cái này sao lại hỏi tôi ? Phải hỏi cô chứ ? Năng lực không có, đòi top ? Cô có bình thường không ?
Cô gái nghiến răng, khuôn mặt cũng ửng đỏ lên vì tức giận :
– Bùi