XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326462

Bình chọn: 10.00/10/646 lượt.

gồi xuống và đặt chiếc balo dưới chân :

– Em không ạ. Anh tới lâu chưa ?

– Thời gian đợi em đủ để tôi nghiên cứu và quyết định xong một bản hợp đồng. – Anh nheo mắt.

Hm… Vy Anh cúi đầu nhìn mặt bàn, vân vê quyển menu, thật ra là cô đã cố gắng đi nhanh rồi mà :

– Anh đợi em gần nửa tiếng rồi à ?

– Không. Ba phút.

Ba phút ? Xong một bản hợp đồng ? Thôi được rồi, vì anh ấy là Duy Phong nên cô sẽ cố gắng để không ngạc nhiên vậy.

– Em ăn gì thì chọn cho anh món đó luôn . – Anh nói khi thấy người phục vụ bước tới.

– Vâng.

Đây là một quán ăn nhanh, đa số tới đây đề là học sinh trường cô. Chị phục vụ này cũng biết côvà Trúc Vũ, luôn cười khi thấy hai đứa cô. Hôm nay , chị ấy có vẻ lạ, cứ nhìn chăm chăm Duy Phong. Và có rất nhiều nữ sinh đang quan sát từng hành động nhỏ của anh ..kể cả cô.

– Chị, cho em hai suất nugety , hai kem hạnh nhân và hai nước cam luôn nhé.

Có lẽ trí nhớ của chị ấy tốt vì chẳng cần ghi chép ại những gì Vy Anh gọi. Nhưng điều cô đoán là hoàn toàn sai…Chị ấy vừa nhìn trộm anh vừa đặt hai đĩa pizza và 2 ly coca cola lên bàn, rồi còn lén lút nhét cho cô một mầu giấy, xong nháy mắt rồi rời đi.

Chỉ được một lúc, mấy bàn bên cạnh cũng nhao nhao lên :

– Chị, em đâu có gọi KFC ?

– Chị, em gọi trà sữa cơ mà ?

– ….

Vy Anh cũng chẳng để ý nữa, cũng chỉ là một bữa trưa thôi mà.

***

– Anh mau đứng lại cho tôi. – Một cô gái tóc uốn nhẹ buông xõa, vừa giữ quai túi vừa cố đuổi theo người con trai đang bước nhanh phía trước.

Người con trai ấy chợt dừng lại, nheo mắt nhìn cô gái trước mặt, chiếc khuyên tai nhỏ lấp lánh :

– Chuyện gì ?

Cô gái ấy mỉm cười, nhẹ giọng :

– Anh không nên dùng thái độ đó để nói chuyện với bạn gái cũ chứ hả Bùi Quang.

– Cô nên nói thẳng ra. Muốn gì ?

Cô gái ấy nhếch miệng :

– Bùi Quang, anh cứ như thế này thì làm sao mà cô bé thích anh được chứ.

Ánh mắt anh lóe lên một tia phức tạp, giọng nói có phần hung dữ :

– Hoài Vân, đừng đùa với tôi. Mặc dù tôi không đánh phụ nữ nhưng …- anh bước lại gần phía cô gái đó , gằn giọng – với người như cô, có lẽ sẽ là ngoại lệ đấy.

Cô gái ấy bị dáng vẻ của anh làm cho lúng túng, lùi vài bước nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh :

– Anh đang dọa tôi đấy à ?

– Cô muốn biết ngay bây giờ chứ ?

Cô gái ấy nhìn anh, tay đã vô thức nắm chặt túi xách hơn nhưng chợt lấy lại giọng nói tao nhã :

– Bùi Quang, còn nhớ thỏa thuận giữa chúng mình chứ ?

Anh cười lạnh một tiếng, cô ta càng ngày càng trơ trẽn . Xem ra không xử lí một cách dứt khoát thì cô ta cứ nghĩ anh dễ dàng bị đe dọa như vậy.

***

Đang uống coca, Vy Anh lén đọc mẩu giấy chị ấy đưa, suýt nữa thì phun ra ngoài.

Thấy cô gái nhỏ phì cười, Duy Phong nghiêng đầu :

– Vy Anh , làm sao vậy ?

– A, không có gì đâu . – Vy Anh cúi đầu cắt pizza nhưng vẫn không nhịn được cười. Vì cười nhiều nên tay run cắt pizza thành be bét.

Duy Phong chợt đẩy đĩa pizza mà anh đã cắt sẵn về phía cô :

– Ăn đi !

Vy Anh ngưng cười , ngượng nghịu đưa cho anh mẩu giấy mà chị ấy đưa.

“ Anh Hoàng Duy Phong là anh của em à ? Thật bất ngờ đấy ! Tuy anh ấy thua chị hai tuổi nhưng chị tin anh ấy là người sẽ khiến chị hạnh phúc suốt quãng đời còn lại ! Em hãy giúp chị và anh ấy nhé em dâu !

P/s : Chị biết em đang học lớp 11, chị có thể miễn phí hết số kem cho em và bạn em trong khoảng thời gian học ở đây. Yêu hai anh em .”

Anh lướt qua mẩu giấy đó nhưng cũng chẳng biểu hiện gì cả , cắt lại đĩa pizza mà đã bị cô phá cho nát bét :

– Chiều đến công ty anh nhé ?

Vy Anh sững người nhìn anh đang thản nhiên ăn pizza :

– Anh Duy Phong, em đến công ty anh làm gì ạ ?

Anh nhìn cô,cười nhẹ một tiếng :

– Để tôi thấy em.

Lúc chị phục vụ tới bàn thanh toán còn nháy mắt với Vy Anh khiến cô không nhịn được phải quay đi nơi khác cười trộm.

– Tất cả hết 60 ngàn .Anh…anh không có tiền lẻ ạ ? – Chị phục vụ tròn mắt trước tờ tiền mà anh vừa đưa.

Ngay cả Vy Anh cũng vậy…Thật là…cũng chẳng phải tiền Việt mà đó là tờ 100 đô la. Khác gì muốn làm khó người khác đây. Vy Anh vừa định lấy tiền lẻ ra trả thì anh nói :

– Không cần phụ. Vy Anh nhà tôi thường tới đây, số còn lại cô ấy sẽ dùng dần.

Vy Anh nhà tôi ? Không phải ý anh là hai anh em thật đấy chứ ? Dù chị ấy có dễ nhìn đi nữa ? Vy Anh vô cùng hậm hực !

Chị phục vụ gật đầu lia lia, nói ra quan điểm của mình :

– Vâng . Vy Anh có một người anh rất tốt.

Anh đột nhiên hỏi một câu với vẻ mặt có chút nghĩ ngợi :

– Chúng tôi rất giống anh em à ?

Chị phục vụ đáp một cách e thẹn :

– Vâng. Em quan sát thấy hai anh em rất thương nhau đấy.

Anh hơi nhíu mày :

– Thật ra là tôi đang theo đuổi cô ấy.

Chẳng biết bằng cách nào mà Vy Anh ra khỏi đó nữa. Vẻ mặt của chị phục vụ lúc nãy vừa lúng túng vừa ngượng, giống như muốn xông tới bóp nát cô vậy. Xem ra sau này cô phải tìm một quán khác rồi.

Duy Phong cầm hộ cô chiếc ba lô :

– Em vẫn thường mang ba lô nặng thế à ?

– Không nặng lắm đâu. Anh đưa đây, em cầm cho .

Vy Anh đưa tay ra định lấy ba lô thì anh đột nhiên nắm lấy bàn tay đó, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước :

– Như thế này sẽ không ai nghĩ là anh em nữa.

– Rốt cuộc