XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326451

Bình chọn: 8.5.00/10/645 lượt.

hưa muốn kể cho Trúc Vũ bởi chính cô cũng cần sắp xếp lại mọi chuyện một cách rõ ràng hơn.

Bùi Quang đang chơi PSP, đột nhiên tháo tai phone ra , nhìn cô đang cười cười với vẻ khó chịu :

– Đưa áo khoác cho tôi.

Vy Anh ngơ ngác :

– Anh bảo áo anh vứt là không phải của anh nữa mà.

Thực ra là hôm ấy cô đem áo anh ta về giặt sạch sẽ đàng hoàng định đem trả nhưng…tới lúc là phẳng áo thì …áo bị cháy sém do cô lo xem hoạt hình. Vì vậy nên Vy Anh giấu nhẹm đi , thấy Bùi Quang cũng không nhắc gì nên cô tưởng đã qua …ai dè…

Bùi Quang ngoảnh mặt đi nơi khác :

– Bây giờ, nó là của tôi !

– Nhưng em…khhông còn giữ rồi .

– Tại sao lại không ? Em vứt rồi ?

Thấy Bùi Quang có vẻ tức giận, Vy Anh gấp đến nỗi vừa xua tay vừa lắc đầu :

– Không, không có vứt !

– Trong tuần này phải có áo cho tôi. – Bùi Quang nâng mi nhìn cô đầy nguy hiểm , đe dọa – Không em chết chắc.

Vy Anh gật đầu …

Bùi Quang đứng bật dậy rồi bỏ đi :

– Đừng cười nữa, thật là hết chịu nổi.

Cười hay không là việc của cô chứ. Hừ, thật buồn cười. Nhưng mà lúc nãy Bùi Quang vừa nói gì ? Tuần này phải có áo cho Bùi Quang ? Không thì chết chắc ?

…Chết chắc…bây giờ đã là gần trưa…mẹ chắc chắn đã cho đi rồi…Hôm nay là thứ sáu…Chết chắc…

Vy Anh cuống quít đuổi theo Bùi Quang còn ở phía hành lang :

– Bùi Quang, anh đợi đã.

Bùi Quang dừng lại, khoanh tay chờ cô nói.

– Cho em 2 tuần !

Vẻ mặt vẫn không hề thay đổi :

– 1 tuần.

– Cho em 2 tuần đi mà. Anh làm ơn đi !

– Tại sao tôi phải đồng ý ?

Vy Anh lảng tránh ánh mắt của Bùi Quang , đối phó với quái vật thật là khó khăn.

– Nếu em không cười trước mặt tôi nữa, tôi sẽ đồng ý.

Lúc Vy Anh nhìn …chỉ còn thấy dáng vẻ bất cần ở cuối hành lang.

***

– Đúng là Duy Phong. Làm cái gì cũng nhanh gọn và chẳng ai có thể đoán được.

Duy Phong vẫn tập trung vào công việc , đáp lời thư kí Hoàng đầy thờ ơ :

– Anh đang muốn nói tới chuyện hôm qua ở trung tâm mua sắm ?

Thư kí Hoàng đẩy cặp kính, cười gian :

– Hà hà. Không có gì là qua nổi cậu nhỉ ? Cậu làm Vy Anh choáng váng đấy, haha.

– Rồi sẽ quen.

– Thật ra cậu không cần chủ động cũng không sao . Cô bé ấy cũng đang theo đuổi cậu đấy thôi.

Tuy mắt anh vẫn dán chặt vào đống tài liệu nhưng khóe miệng đã dần nhếch lên :

– Đó là phá di động thôi.

– Haha !!! Lúc đầu tôi còn thắc mắc tại sao lại gọi vào máy đen của cậu mà nói không phải là fan chứ. Nhưng dù sao, cậu cũng đã để ý tới Vy Anh từ lúc ấy còn gì. Duy Phong mà chịu để người khác phá điện thoại sao ? Hỏi thật nhé, đã bao nhiêu người bị cậu chặn số rồi.

Duy Phong thản nhiên nhìn thư kí Hoàng :

– Thư kí Hoàng, anh là người tiếp theo !

– Cậu đối xử với tôi như thế đấy à ? Tôi góp phần không nhỏ đâu nhé !

Duy Phong xoay bút, kí vào tập văn kiện, trầm giọng :

– Thư kí hoàng, tôi biết tất cả những việc mà anh đã làm đấy.

Thư kí Hoàng ngửi được mùi nguy hiểm liền giả vờ lật giở tài liệu :

– Cậu phải biết, tôi làm việc tận tụy vì công ty. Tôi góp phần không nhỏ .

– Vâng, thư kí Hoàng, bạn học Nguyễn Huy của anh góp phần nhỏ không kém !

Thư kí Hoàng có chút giật mình, cười lảng đứng dậy :

– Haha, cậu thật là …Thôi, không nói nữa. Tôi đi ăn trưa, gần một giờ rồi.

Duy Phong khẽ nhíu mày , đã 1 giờ rồi cơ à.

– Bắt lấy này .

Bùi Quang chẳng thèm nhúc nhích, vẫn đứng im khoanh tay.

Mạnh Vũ nhún vai nhìn quả bóng bay ra khỏi sân :

– Bực mình chuyện gì à ?

Mạnh Vũ cũng chán chơi một mình nên ngồi dưới gốc cây , uống nước :

– Liên quan tới Vy Anh, đúng chứ ?

Bùi Quang chỉ hừ một tiếng.

– Ngoài Vy Anh ra, chẳng có ai là có thể khiến cậu như vậy cả.

– Cậu có thôi đi không .

Nhìn bộ dạng bực tức nhưng không thể làm gì được của Bùi Quang, Mạnh Vũ càng khiêu khích :

– Được rồi, nhưng Vy Anh làm gì cậu ? Hay lại bảo cậu xin chữ kí Rin ?

Vừa nhắc tới chuyện này, vẻ mặt của Bùi Quang lại trở nên khó coi hơn :

– Nhảm nhí .

– Haha. Cậu không nên nói thần tượng của Vy Anh như vậy chứ.

– Tớ chả hiểu nổi trong đầu cô nhóc ấy nghĩ gì cả. Thật không chịu nổi.

– Không phải cậu thích Vy Anh cũng vì thế à ?

Bùi Quang chỉ im lặng.

– Cậu không định cho Vy Anh biết ?

Bùi Quang cười một tiếng , mắt nhìn vô định :

– Cậu nghĩ sao ? Tại sao tất cả mọi người đều biết rõ còn cô ấy thì không ?

******

Đi chưa cách xa trường là bao nhiêu thì di động Vy Anh lại vang lên ” lolli lolli “.Có lẽ là mẹ thấy cô về muộn nên gọi , cô quên mất phải thông báo với mẹ về chuyện trực nhật cuối giờ.

Vy Anh dừng xe , lôi điện thoại ra nghe :

– Vy Anh, đang làm gì ? – Là giọng nói trầm ấm của anh …

– Em vừa tan học – Vy Anh nhận ra giọng mình không giống bình thường chút nào.

– Ừ, vào một nhà hàng nào đó mà em thích rồi đọc địa chỉ cho anh.

Vy Anh ngơ ngác :

– Anh Duy Phong, để làm gì ạ.

– Cùng ăn trưa – Câu nói ấy nhẹ vang lên.

Thật may mắn là chỉ nói qua điện thoại nên anh không biết … cô làm ngã xe đạp.

Vy Anh chọn một quán không cách xa trường là mấy. Lúc đến đã thấy anh ở bàn cạnh cửa sổ, đang cúi đầu đọc cái gì đó.

Thấy cô bước vào, anh mỉm cười, gấp tập tài liệu đó lại :

– Có mệt không ?

Vy Anh lắc đầu, n