ay cô một cách dứt khoát :
– Anh biết.
– Em…vậy em…- Vy Anh tìm thẻ ngân hàng, đưa cho anh – Anh cầm lấy đi nhé !
Anh bỗng nhìn cô với ánh mắt rất khác , giọng cũng trầm xuống :
– Vy Anh.
Vy Anh cắn môi, anh chắc chắn là không thích như vậy rồi, nhưng cô cũng không thể nhận nhiều như vậy được !
Duy Phong nghiêng đầu, vẻ mặt thoáng nét ma mãnh :
– Em giàu thật đấy.
Vy Anh bật cười. Hóa ra là anh đùa !
– Em lấy đi. Rồi làm gì với chúng là tùy em.
– Anh Duy Phong, em…
– Được rồi. Bây giờ anh phải đi.
Vy Anh vô cùnghụt hẫng, nhìn anh, muốn nói gì cũng thấy rất ngượng.
Anh chợt cúi người nhìn cô, khóe miệng nâng lên :
– Lần này, em đã thấy gì trong mắt tôi chưa ?
Vy Anh ngơ ngác đứng nhìn cho đến khi không còn thấy chiếc xe mui trần đó nữa.
Một ngày …hoang đường…
“ God, là vì nhớ anh quá nên con mơ phải không ? Hay Ngài đang chơi đểu con ? ”
Từ tầng trên, Nguyễn Huy nhìn xuống người phụ nữ đang qua đường.Anh biết tại sao bà lại lo lắng như vậy.
Nhưng từ trước tới nay, anh và mọi người đều ngầm giúp Vy Anh và Duy Phong để hai người họ có cơ hội gần nhau nhiều hơn. Anh tin việc mình làm là đúng. Hai người họ…phải là của nhau ! Mười năm trước là thế và bây giờ vẫn là thế !
Đầu tiên, anh đã cố tình để di động ở bàn và…giả vờ ngủ vì anh biết kiểu gì hai nhóc em quậy phá đó cũng lấy nghịch. Bước đầu tiên, anh đã thành công – Vy Anh có số của Duy Phong.
Lần thứ hai , cái hôm trời mưa .Thật ra hôm ấy tài liệu anh đã có sẵn ở công ty nhưng vẫn cùng Trúc Vũ diễn kịch để gạt Vy Anh tới văn phòng một mình.Nhưng điều khó nhất là làm sao để Duy Phong chịu tới. Một công ty luật chỗ anh làm sao mà hợp tác được với tập đoàn lớn như K.P. Vì vậy, anh đã phải tốn bao nhiêu thời gian để làm bạn thân của Duy Phong…như đã gạt Vy Anh.
Mọi việc diễn ra tuy khó khăn nhưng vẫn thành công, điều đó bởi còn nhờ một tên tay trong cực kì mưu mô nữa – Thư kí Hoàng.
Hôm đó, anh đã bảo bên anh có một vụ kiện lớn có liên quan tới tập đoàn K.P, tất nhiên tổng giám đốc Duy Phong bận như thế nên sẽ không trực tiếp đến lấy. Nhưng thư kí Hoàng đã tìm một cách nào đó đẩy Duy Phong đi. Anh và Trúc Vũ… đẩy Vy Anh đi .
Và tất nhiên, lần ở quán Mun cũng không ngoại lệ. Mun cũng đứng sau việc này, chính cô ấy báo cho anh Duy Phong tới. Và lúc ra về, một lần nữa Vy Anh bị gạt để về cùng xe với Duy Phong.
Đằng sau sự trùng hợp là sự sắp đặt.
***
Lúc Vy Anh tỉnh dậy đã là 8 giờ tối, lững thững bước ra phòng khách uống nước .
Mẹ vẫn đang còn xem tivi, thấy cô thì lo lắng hỏi :
– Con mệt hay sao ngủ từ lúc chiều vậy ? Có muốn ăn gì không ? Bữa tối mẹ để dưới bếp ấy.
Vy Anh ngái ngủ, dụi dụi mắt :
– Thôi mẹ ạ, con uống sữa rồi học bài đây.
Mẹ chỉ gật đầu nhưng hình như là đang quan sát cô. Cũng may là cô đã cất hết giày thật kín trong tủ. Huh ? Giày ? Giày ?
Vy Anh vội vàng vào phòng xem lại…Quả đúng là có rất nhiều giày…Vậy những chuyện xảy ra hoàn toàn là có thật…Không phải mơ.
” Từ bây giờ, hãy để tôi theo đuổi em. ”
Ánh mắt anh ấy, những hành động của anh ấy…đến bây giờ, cô vẫn còn hoang mang và không thể tin được. Giống như lần đầu tiên thấy anh, cô cũng đã không thể tin được lại thật sự tồn tại một người như thế !Nhưng dù thế nào thì từ lúc chiều tới giờ, cô không tự chủ được mà cứ cười một mình .
Chờ đợi không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết phải chờ đến bao giờ. Và điều đó …đã đến rồi dù có theo cách đột ngột và đầy choáng váng.
***
– Vũ, tới đây anh nói một chuyện.
Trúc Vũ đang học bài, bị quấy rầy thì càu nhàu :
– Em đang tập trung giải bài toán này cho xong đã. Khó kinh điển.
Nguyễn Huy tỏ vẻ xem thường :
– Môn toán là cái môn dễ nhất.
Trúc Vũ bĩu môi :
– Em biết anh giỏi, được chưa.Giờ để yên cho em học, không em mách mẹ cho mà xem.
Nguyễn Huy đưa tay lên miệng ra dấu im lặng, cẩn thận quan sát rồi đóng cửa phòng lại :
– Chuyện liên quan tới Duy Phong và Vy Anh.
Ngay lập tức , Trúc Vũ quăng bút, vẻ mặt đầy chăm chú .
– Cô Diệp hình như đã phát hiện ra điều gì đó. – Nguyễn Huy đứng khoanh tay.
– Thì sao đâu ? Về chuyện này hai mẹ làm gì mà khắt khe đâu ? – Trúc vũ tỏ ra là người có kinh nghiệm.
Nguyễn Huy tự đánh nhẹ vào trán mình :
– Quên mất, mấy việc này em không biết.
– Hả ? Việc gì cơ ?
– Không. Cô Diệp có cái nhìn hơi tiêu cực về Duy Phong và Vy Anh .
– Ý anh là cô Diệp không muốn hai người đó quen nhau – Trúc Vũ cau mày, cô Diệp là một người mẹ cực teen và cực tâm lí. Chính cô là người ủng hộ Trúc Vũ và Mạnh Vũ , cũng chính cô mà mẹ Trúc hiểu con cái hơn nhiều. Vậy thì đâu có lí do nào để cô không muốn Duy Phong và Vy Anh quen nhau ?
– Tệ hơn nữa là cô ấy sẽ không cho phép và ngăn cấm. Em hiểu chúng ta nên làm gì rồi chứ ?
– Ngầm giúp đỡ và đồng thời che giấu.
Giờ ra chơi, Trúc Vũ nhìn Vy Anh với ánh mắt quái dị :
– Sao cậu cứ cười suốt thế hả ? Vì anh Duy Phong đúng không ?
Vy Anh cười ngốc ngếch :
– Hử ? Sao cậu biết ?
Trúc Vũ làm ra vẻ biết tuốt :
– Chỉ có anh Duy Phong mới làm cho cậu biến thành người tự kỉ như thế !
Vy Anh chỉ gật đầu. Những chuyện sau thì cô c
