Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325833

Bình chọn: 7.5.00/10/583 lượt.

cẩn thận đi giày vào cho cô.

– Vừa không ? – Giọng nói trầm ấm của anh lại vang lên .

Vy Anh kinh ngạc không nói được gì, cô chết lặng tại chỗ, hành động duy nhất có thể làm là mở mắt thật to nhìn anh.

Anh hơi nhíu mày :

– Hơi rộng . – anh ngoảnh sang hỏi nhân viên đứng gần đó – Có số nhỏ hơn chứ.

Mọi người đều như tôi, đều đang sững sờ và đầy kinh ngạc.Nữ nhân viên đó mất một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh :

– Vâng, tổng giám đốc. Anh đợi một lát ạ.

Huh ? Tổng giám đốc ? Nhưng điều đó đối với cô lúc này không kịp để thắc mắc. Sau khi đi số nhỏ hơn cho cô, anh nghiêng đầu ngắm với vẻ hài lòng.

Vy Anh đè nặng những âm run run và nhịp tim hỗn loạn :

– Anh Duy Phong…

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô , nói một cách chậm rãi :

– Từ bây giờ, hãy để tôi theo đuổi em.

Vy Anh lấy tay bịt miệng, cô hoàn toàn không tin nổi những gì đang xảy ra !

Duy Phong vẫn ở phía đối diện, vẻ mặt anh thật tĩnh lặng.

Hai người cứ im lặng thật lâu như là cả thế kỉ. Dường như thế giới bây giờ chỉ còn lại hai người họ.

Chẳng biết bao lâu sau, thư kí Hoàng bước tới :

– Chúng ta còn 15 phút.

Duy Phong gật đầu rồi hạ lệnh nói với mấy người nhân viên cạnh đó :

– Tôi lấy đôi này – chợt ánh mắt anh dừng lại ở một nơi – những màu kia, mỗi màu một đôi, theo số này.

Vy Anh đang trong trạng thái hoang mang, cảm xúc không ổn định, nghe anh nói vậy cũng phải giật mình. Anh mua nhiều như thế để làm gì nhỉ ? Không lẽ anh cũng là một người cuồng màu sắc như cô ?

– Tổng giám đốc, của anh đây ạ.

Hộp giày tuy nhỏ nhưng nhiều như thế nên cũng mất một cái túi khá lớn.Thư kí Hoàng giúp anh cầm lấy và thanh toán. Vy Anh bây giờ cũng không để ý đến thư kí Hoàng nãy giờ vẫn cứ cười và cười.

Duy Phong ngồi xuống bên cạnh cô :

– Bây giờ , Vy Anh có làm gì nữa không ?

Tâm trí Vy Anh bây giờ là rất rất bất ổn, mọi thứ đều không rõ ràng ngay cả chính cô cũng không biết mình đang nghĩ gì. Cô cúi đầu, nhỏ giọng :

– Em về nhà.

Duy Phong bỏ giày cũ của cô vào hộp, đưa tay ra :

– Tôi đưa em về.

Vy Anh ngẩn người khiến anh bật cười rồi cúi đầu thật thấp xuống :

– Vy Anh, về nhà thôi. – rồi anh nói như thì thầm – đã có bao nhiêu người đứng nhìn chúng ta rồi đấy.

Ngay lập tức, Vy Anh nắm lấy tay anh bật dậy theo quán tính cho đến khi bước ra khỏi trung tâm mua sắm.

Từ một chiếc xe mui trần màu đen gần đó, một người bước ra, tiến tới chỗ cô. Vy Anh vẫn còn nhận ra người này …người tài xế trẻ có khuôn mặt ngây thơ !

– Tổng giám đốc, chìa khóa của anh .

– Ừ. – Duy Phong nhận lấy rồi quay lại nói gì đó với thư kí Hoàng còn tiu nghỉu đứng phía sau.

Người tài xế nhìn cô nháy nháy mắt.

– Nguyên, cậu với anh Hoàng sẽ về công ty trước.

Anh nói rồi dẫn cô tới xe làm cô không kịp chào hai người ấy, chỉ biết ngoảnh đầu lại nhìn. Thư kí Hoàng thấy cô liền la lên :

– Vy Anh, Duy Phong của bạn quá đáng với tôi ghê lắm đấy !

Còn định nói gì nữa nhưng đã bị người tài xế tên Nguyên kéo đi.

Vy Anh bật cười. Quay lại chợt thấy anh đang nhìn cô :

– Vui ?

Vy Anh gật đầu rồi nhìn mũi giày , sau đó bị anh ấn vào xe.

– Mời vào . – Nguyễn Huy đang xem văn kiện, ngẩng đầu lên, có chút ngạc nhiên nhìn người phụ nữ vừa đến.

– Cô, sao hôm nay cô lại tới đây vậy. Có gì gọi cho cháu là được mà !

Người phụ nữ có gương mặt phúc hậu, mỉm cười đáp :

– Có gì đâu, chiều nay cô rảnh. Huy, sao lâu nay không thấy con tới chơi thế.

Nguyễn Huy vừa rót trà vừa nói :

– Cháu hơi bận . Tuần này cháu sẽ tới. Cô uống trà đi.

Anh biết, cô Diệp tới đây là có một việc gì đó quan trọng.

– Ừ, thế đã yêu ai chưa. Cũng nên ổn định còn gì.

– Haha, cô trở nên giống mẹ cháu từ khi nào vậy.

– Tuổi như chúng ta ai mà không muốn sớm có cháu.

– Cháu chưa nghĩ tới chuyện này. Tạm thời, để hai em vào đại học đã.

– Hai em có bọn cô lo. Chúng nó chê anh Huy vừa già vừa ế đó kìa. – Bà Diệp cười đùa.

– Hai đứa này thật là… – Nguyễn Huy nhăn mặt.

– Thôi, tuổi trẻ mà, con thì cô tin đủ chín chắn để quyết định mọi việc ! – Bà Diệp đột nhiên thở dài – Cô nhờ con một chuyện có được không ? Chuyện Vy Anh.

Nguyễn Huy nhíu mày :

– Vy Anh ? Em ấy thì có gì mà cô phải lo đâu ?

Người phụ nữ lắc đầu, ánh mắt đầy phức tạp và lo lắng:

– Hình như Vy Anh, nó thích Duy Phong.

Một tia kì lạ lóe lên trong mắt Nguyễn Huy, nhưng ngay lập tức biến mất :

– Cô đừng lo. Cái này cháu cũng biết. Em ấy chỉ ngưỡng mộ cậu ấy vậy thôi.

– Ừ, nó cũng nói vậy. Nhưng cô có cảm giác đó không chỉ là sự ngưỡng mộ đâu.

Nguyễn Huy im lặng, anh không vội biện hộ. Anh biết chẳng có điều gì qua mắt được một người mẹ cả.

– Cô muốn cháu, hạn chế Vy Anh và Duy Phong gặp nhau, có gì khác thường thì phải nói cho cô ngay. Lí do, thì cháu biết rõ đấy !

Nguyễn Huy gật đầu :

– Vâng, cháu hiểu.

***

Vy Anh thẫn thờ bước ra khỏi xe, Duy Phong nhìn cô đầy chăm chú :

– Mệt không ?

Vy Anh vẫn không thể tin được chuyện này ! Cô khẽ đáp :

-Em …không.

Anh đưa cho cô cái túi lúc nãy :

– Cầm này !

Vy Anh lắc mạnh đầu , thậm chí còn đẩy túi ra :

– Không, em tự mua được !

Duy Phong trực tiếp đặt túi vào t


The Soda Pop