hìn cô, tuy không còn cười nhưng cũng chẳng nói gì.
Tại sao cô lại nghĩ Bùi Quang bây giờ và cuộc điện thoại tối qua và cả cô nữa…có liên quan tới nhau. Sao cũng được. Có hay không thì cô cũng là người cực kì lương thiện, giúp chăm sóc Bùi Quang một ngày cũng không sao. Biết đâu sau khi khỏi bệnh, Bùi Quang biết ơn mà không phá cô nữa thì sao.
Vy Anh cố nói thật bình thường :
– Anh bị ốm à ?
– Ừ, có lẽ là vậy.
Cách nói chuyện này thật là …kì lạ. Bây giờ, nhìn thấy Bùi Quang hung dữ, đáng sợ nằm viện vì…bị ốm thì có chút buồn cười. Nhưng như vậy, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
– Vui lắm à ?
– Không có.
– Thế thì đừng cười.
Con người này vẫn thế. Tính tình thật là khó chịu. Quên đi , không chấp nữa !
– Lúc nãy, Trúc Vũ có mua cháo. Anh muốn ăn không ?
– Còn em mua gì ?
– Em…
– Biết tôi ở đây nên em không muốn tới ! Cứ đứng mãi ngoài kia đúng không ?
Vy Anh ấp úng. Thật ra là cô sợ đối diện với Bùi Quang !
– Em…
– Tôi đói rồi. Lấy gì đó ăn đi !
– Có bánh mì, bim bim, táo, cam, kem…anh định ăn gì – Những thứ này đều là cô mua.
Bùi Quang ngồi luôn dậy :
– Em định cho bệnh nhân ăn mấy thứ đó ?
Vy Anh gật đầu. Ăn gì mà không được chứ ! Hừ !
Bùi Quang bất đắc dĩ nói :
– Tôi ăn cháo.
Cháo thì cháo. Cứ làm như ghê gớm lắm. Vy Anh lấy sẵn một tô con con đưa cho Bùi Quang, nhắc nhở :
– Còn nóng, anh đợi chút rồi ăn.
Bùi Quang không nói gì, vứt chăn sang một bên, định ăn nhưng nghĩ nghĩ gì đó, ném thẳng chăn đến giường đối diện… Đây là đang ốm sao ?
– Ngồi đây.Em cứ đứng trước mặt tôi như vậy, tôi nuốt không nổi.
Lại còn thế nữa . Cứ như thế này thì người ốm sẽ là cô mất.Nhịn đi. Mình là người tốt , không sao, không sao.
Mỗi người một góc giường, Bùi Quang ăn cháo còn cô ăn kem.
– Còn nữa không ?
Vy Anh không tin nổi nhận lấy tôi Bùi Quang đưa. Sao anh ta ăn nhay thế ! Nhưng khi cô định đi lấy thêm thì ….cháo trong tô vẫn còn nguyên ! Bùi Quang lại định làm trò kì quặc gì nữa thế !!!
Thấy vẻ mặt khó hiểu của cô, Bùi Quang cau mày :
– Đưa tôi kem hạnh nhân.
Huh ? Bị ốm thôi chứ có phải chấn thương ở đầu đâu ? Lúc trước thì luôn nhăn mặt, càu nhàu, tỏ vẻ không hiểu nổi khi thấy cô ăn kem, giờ lại đòi.Vy Anh cũng chẳng thèm hiểu, lấy kem đưa cho Bùi Quang.
– Em thực sự rất thích cái này à ?
– Ừm.
– Tại sao ?
Chính Vy Anh cũng không biết. Hình như , sở thích này bắt đầu từ lâu lắm rồi, lớn lên, sở thích đó vẫn không thay đổi và theo cô tới bây giờ. Có nhiều người , thích một thứ gì đó cũng không cần phải có lí do .
– Em khôngbiết.
Bùi Quang cũng không nói thêm gì, nhưng một lúc sau lại nhăn mặt :
– Lạnh. Tôi không ăn được. Em đưa cháo đây.
Biết ngay mà. Cứ phải lúc thế này , lúc thế kia mới là Bùi Quang.
Cũng chỉ được một lúc, lại đẩy cháo ra :
– Em cất hết đi.
Đến là hết kiên nhẫn mất. Nếu không phải Bùi Quang ốm thì cô đã mặc kệ rồi.Nhưng mà Mạnh Vũ dặn phải cho Bùi Quang uống thuốc, chưa ăn gì thì đâu có uống được.
Vy Anh nhìn nhìn Bùi Quang đang nhắm mắt , tựa người vào tường :
– Anh nên ăn gì đó rồi uống thuốc .
– Tại sao phải làm thế ?
– Vì anh đang ốm.
– Ừ
Hừm, không hợp tác thì thôi. Mặc kệ ! Bùi Quang làm sao mà hiểu được như người bình thường, bây giờ dù cô có nói gì thì cũng chỉ nhận được câu trả lời là ” không ” với ” ừ ” cho xem.
***
Tại một nhà hàng nhỏ cách bệnh viện không xa.
– Chúng ta có nên báo cho người nhà anh ấy không ?
– Anh không biết cách liên lạc, điện thoại Bùi Quang thấm mưa hư rồi.
– Anh vẫn còn chưa nói cho em biết tại sao Bùi Quang phải vào viện đấy.
Mạnh Vũ đang ăn, ngẩng đầu lên :
– Cậu ấy là vì Vy Anh ?
– Vy Anh ?
– Đúng. Bùi Quang cũng mất lí trí như một số người đang yêu khác.
– Anh ấy thích Vy Anh thật à ?
– Nếu không, cậu ấy sẽ chẳng làm những việc ngốc nghếch như thế. Dầm mưa cả một đêm.
Trúc Vũ tay chống cằm :
– Với bản tính của Bùi Quang, chịu nằm viện cũng thật lạ.
Mạnh Vũ vừa nhớ lại vừa lắc đầu :
– Gần sáng, cậu ấy tỉnh dậy, phát hiện ra mình mặc đồ bệnh nhân thì rất tức giận, đòi đi ngay lập tức. Nhưng lúc đó, Bùi Quang còn rất yếu, bác sĩ nói ít nhất mai mới xuất viện được. –
– Thế sao anh ấy chịu ở lại ?
Mạnh Vũ nháy mắt,cười tinh nghịch với Trúc Vũ :
– Anh đã nói là …con gái rất thích chăm sóc và quan tâm những người bị ốm.
Trong căn phòng bệnh sạch sẽ. Vy Anh và Bùi Quang vẫn chẳng nói thêm điều gì với nhau. Vy Anh mải mê chơi Angry Bird nên cũng không quan tâm đến vẻ khó chịu của người kế bên.
– Lại cái trò con nít . Cứ như là trẻ con.
Vy Anh vẫn không quan tâm.
Đột nhiên Bùi Quang giật lấy điện thoại không thèm nhìn xem cô phản ứng như thế nào, thản nhiên vừa chơi vừa nói :
– Tôi mượn.
Bình tĩnh. Nhịn nào , nhịn nào.
– Haha – nhìn thấy Bùi Quang đã chơi lại nhiều lần mà vẫn không qua nổi level, Vy Anh phì cười.
– Vui lắm à ? Tôi cố tình thua đấy. Trò trẻ con . – Nói rồi Bùi Quang lại vứt lại di động cho cô.
Một lát sau….
– Em chơi mãi mà không chán à ?
– Không, càng chơi càng thích.
– Tắt đi.Tôi không chịu nổi mấy cái tiếng game con nít phát ra.
– Ồ, vậy để em bật im lặng.
Bùi Quang lại g
