thẳng vào phía trước, nếu em còn cứ quay bên này quay bên kia thì sẽ bị say xe đấy.
***
Gần 7 giờ tối, mẹ Vy Anh đi thăm cô nhi viện Nhân Ái mới về tới nhà , kể bao nhiêu là chuyện rồi mẹ thở dài đầy tâm trạng .Hai mẹ con cô cứ im lặng như thế một lúc lâu. Lần nào đi từ thiện về mẹ cũng thật buồn.
– Mẹ đi ngủ đây. Con cũng ngủ sớm đi nhé.
Vy Anh gật đầu rồi chui vào phòng. Cô ôm gấu bông ngơ ngác ngồi trên bàn học.Hôm nay cô được ở cạnh anh lâu thật đấy . Liệu có nên vui không ? Anh thật sự đã để ý tới cô chưa ? Chắc là còn phải một thời gian dài nữa lắm. Cũng có thể… là không bao giờ.
Cô đang bị anh ám ảnh bởi anh, nhất là ánh mắt lạnh băng và trống rỗng ấy. Mặc dù tâm trí cô bây giờ hoàn toàn bị anh chiếm lấy nhưng vẫn phải cố gắng tập trung vào môn toán. Ngày mai, kiểu gì thầy phù thủy độc ác cũng tìm cách hãm hại cô cho xem.
Giữa đêm. Trời mưa thật to, tới nỗi Vy Anh phải tỉnh dậy để khép chặt cửa sổ.
Định chui vào chăn ngủ tiếp nhưng màn hình di động lại nhấp nháy nhấp nháy.Giờ này mà ai còn gọi thế này. Hay thật :lại là một dãy số lạ.
Vy Anh với tay tắt máy, không thèm nghe. Họ rảnh rỗi thì cứ việc gọi.Tới lần thứ tư, Vy Anh quyết định tắt
– Nơi này cũng đã đóng cửa rồi. Em còn định bao giờ mới gọi cho tôi.
Vy Anh ngồi bật dậy. Là Bùi Quang. Tại sao giọng Bùi Quang lại có vẻ thất vọng như thế.
Một Bùi Quang như thế này cô hoàn toàn không biết đối phó như thế nào nên chỉ im lặng .
– Em không được xóa số của tôi ! – Tuy vẫn là giọng điệu đe dọa nhưng có gì đó rất khác.
Vy Anh ngẩn ngơ cầm chiếc điện thoại đã tắt. Bùi Quang luôn đe dọa người khác, Bùi Quang ngang ngược và bất cần đâu ? Bây giờ có phải Bùi Quang đang buồn không ? Nhưng lí do ? Cô không tài nào hiểu được !
Đếm đó, Vy Anh không ngủ được. Cùng mưa đêm, cô đắm chìm trong những suy nghĩ.
Trước trung tâm mua sắm bị chìm trong mưa, một chàng trai đứng yên lặng, mặc cho gió và mưa cứ thế mà quấn lấy. Người anh ướt sũng, tay bóp chặt chiếc di động xám bạc.
Anh nói đầy bất lực :
– Em đừng ghét tôi như thế !
Câu nói ấy của anh…tan vào mưa, chỉ còn hiện diện những tiếng rơi mạnh của làn nước lớn trút lên con đường nhựa.
“- Anh Duy phong, lúc sáng em đã tới nhà anh đấy nhé. Thích thật đấy !
– Anh Duy Phong, em còn chơi cả xích đu nữa đấy. Anh Duy Phong, anh giỏi thật ! Có bao nhiều là giải thưởng !
– Anh Duy Phong, em thấy anh rồi. Em xem hết ảnh của anh luôn rồi đấy nhé.
Cậu bé thẫn thờ nhìn cánh cửa gỗ trước mặt, giọng điều buồn bã, nói như thì thầm :
– Còn anh. Anh chưa được thấy bé con.
Không thấy anh nói gì, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, nghĩ nghĩ rồi nhỏ giọng như người mắc lỗi :
– Anh Duy Phong. Cả sáng nay, em chỉ xem ảnh anh không phải vì anh đẹp trai đâu. Thật đấy. Em chỉ đang xem đôi mắt của anh thôi .
Trước sự ngốc nghếch đó, anh nghiêng nghiêng đầu, tia cười hiện rõ trong đôi mắt :
– Vậy bé con, em đã thấy gì ?
Cô bé vặn vẹo hai bàn tay , chu miệng :
– Anh Duy Phong, em không thấy gì cả. „
Duy Phong đưa mắt nhìn ra bầu trời đêm đen đặc đang mưa không ngớt. Không thể phủ nhận rằng càng ngày anh càng nhớ tới cô bé phá điện thoại anh bằng những tin nhắn dễ thương và có chút ngốc nghếch một nhiều hơn.
Tại sao anh có thể như vậy ? Chính anh biết rõ mình không thể dứt bỏ quá khứ, không thể không nghĩ tới bé con . Vậy tại sao còn có những hành động như thế ?
Vì cô bé kia rất giống bé con của anh sao ? Vì cô bé kia cũng nói những câu ngốc nghếch giống bé concủa anh sao ? Vì cô bé kia cũng rất thích ăn kem hạnh nhân giống bé con của anh sao ?
Bé con của anh…Em rốt cuộc là đang ở đâu ?
Duy Phong siết chặt những ngón tay, vẻ mặt thoáng trầm mặc.
Thư kí Hoàng lặng nhìn Duy Phong đang bị bóng ma của quá khứ dày xé. Một Duy Phong làm gì cũng rất nhanh gọi và chuẩn xác. Một Duy Phong trẻ tuổi và thành đạt, đứng trên địa vị mà bao nhiêu người mơ ước. Một Duy Phong luôn toát lên vẻ lạnh lùng, rất đàn ông, luôn tỏ ra lãnh đạm và tác phong làm việc phải khiến bao người kính nể. Một Duy Phong hoàn hảo và bất bại.
Nhưng …sẽ chẳng ai có thể biết được một Duy Phong luôn bị ám ảnh bới quá khứ, luôn nhìn bầu trời với đôi mắt u ám, luôn trỗng rỗng và chơi vơi. Một Duy Phong đầy vết thương.
Đây là thứ duy nhất mà một Duy Phong bất bại không thể nào thoát ra được.
Duy Phong ngày trước không như vậy. Dù cậu vốn sẵn trầm tính nhưng là một tên đại nghịch. Đã nghe cô Mai – người chăm sóc Duy Phong từ nhỏ thì mới biết : cậu ấy cực kì ngang ngược.
Lạnh lùng và không quan tâm tới ai cả – đó là Duy Phong. Nhưng …người ấy là một ngoại lệ.
Lúc Duy Phong ở Mỹ, có bao nhiêu cô gái phát điên vì cậu ấy nhưng Duy Phong lại không thèm để ý, cũng chẳng cho bất kì ai một cơ hội, luôn kết thúc ngay khi còn chưa bắt đầu.
Chỉ khổ cho anh, suốt ngày bị bao nhiêu cô tóc vàng, mắt xanh bám theo, dò hỏi về Duy Phong. Ngay trước khi về nước, Duy Phong thì luôn cười , làm gì biết anh phải khó khăn lắm mới trốn được khỏi vòng vây của những cô nàng đang khóc thét , làm náo loạn sân bay .
Duy Phong lúc ấy – lạnh lùng nhưng không có dáng
