Polaroid
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325615

Bình chọn: 10.00/10/561 lượt.

iật điện thoại cô, lần này giấu luôn dưới gối:

– Đừng nghịch điện thoại nữa. Tôi không thích.

– Vậy được rồi. – Có lẽ đã quen bị bắt nạt nên Vy Anh cũng chỉ ngồi im, đưa mắt nhìn linh tinh.

Bùi Quang lại chẳng chịu yên được một giây, chỉ một lát đã tỏ vẻ bức bối, khó chịu rồi nói với cô :

– Em đi gọi bác sĩ, tôi xuất viện.

– Nhưng anh vẫn còn chưa khỏi hẳn mà ?

– Ừ.

– Vậy sao lại xuất viện được ?

– Tôi không chịu nổi như thế này.

– Điện thoại em mấy game này cũng hay. Rắn săn mồi này. Cho anh chơi đấy.

– Con nít. Tôi không chơi.

– Vậy ở đây thì có trò gì đâu.A, anh với em chơi đố vui đi.

– Cũng được, em đố đi.

– Đố anh gà có trước hay trứng có trước.

Vy Anh cười thầm và khen sự nhanh trí của mình , mắc bẫy nhé, haha, trả lời đi. Cho Bùi Quang nghĩ tới khi Mạnh Vũ đến luôn !

Nhưng hoàn toàn ngoài dự đoán của cô, gần như không phải suy nghĩ, Bùi Quang đáp :

– Con gà.

Vy Anh nhíu mày :

– Con gà ? Ok. Anh giải thích lí do đi.

– Chả có lí do nào hết. Tôi nói con gà thì nó là con gà.

– ……………..

Bùi Quang nói xong còn giục cô :

– Câu khác đi. Câu nào khó ấy. Đừng nói là em hết câu đố rồi nhé.

Vy Anh tiu nghỉu :

– Ừ, em hết rồi.

Bùi Quang hừ một tiếng :

– Vậy mà cũng đòi chơi.

Bá đạo !!! Câu này Vy Anh nói mới đúng chứ. Thật muốn điên lên mất. Nhưng đúng lúc cô sắp phát điên thì có tiếng gõ cửa. Woa, cuối cùng cũng được giải thoát rồi !

***

– Nếu ngày mai anh không bận thì cùng em đi mua sắm nhé. Cũng lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau. – Cô gái có mái tóc uốn nhẹ buông xõa quá vai, ở cô là vẻ đẹp yếu đuối cần được che chở.

Duy Phong bỗng hỏi một câu không mấy liên quan :

– Tại sao em lại thích kem hạnh nhân ?

Cô mỉm cười, ánh mắt nhìn anh thật say đắm :

– Bởi vị của nó rất ngon . Vừa ngọt lại thơm nữa.

Anh gật đầu , ánh mắt lóe lên một tia sáng kì lạ, giọng nói thật lạnh lẽo :

– Tôi bận rồi.

Hoài Vân thoáng chút chưng hửng, nhưng vẫn tỏ vẻ thông cảm :

– Kem hạnh nhân quán này ngon đấy chứ.

Anh lắc đầu rồi cười nhạt , đôi mắt phát ra ánh nhìn như truy bức :

– Quan hệ giữa chúng ta từ trước đến nay là gì ?

Hoài Vân bây giờ đã thật sự bối rối, không còn chuyên tâm mà diễn một người dịu dàng được nữa :

– Duy Phong, sao anh lại nói như thế ? Hôm nay anh lạ lắm anh có biết không ?Quan hệ chúng ta là thế nào ư ? Tuy giữa hai chúng ta chưa từng nói ra câu đó nhưng đều ngầm thừa nhận mình là một nửa của nhau cơ mà !

Giọng nói của anh như toát ra hơi lạnh , có thứ bóng tối phủ kín mắt anh :

– Ngầm thừa nhận ? Không đúng ! Hoài Vân, chúng ta chẳng có mối quan hệ nào vượt quá xa những người quen biết nhau cả.

– Tại sao lại không ? Chúng ta yêu nhau mà.

Anh lắc đầu, giọng nói kiên quyết :

– Tôi chưa từng yêu em !

– Duy Phong, em đã đợi anh từ Mỹ về. Sao anh lại nói được như thế ?

– Em chưa từng đợi tôi . Hoài Vân, thử hỏi chính mình xem em là ai ?

Hoài Vân hoảng sợ thật sự :

– Duy Phong, em yêu anh, em chỉ yêu mình anh. Anh cũng thế mà.

Anh tỏ vẻ không muốn nghe nữa, gằn từng chữ thật đáng sợ:

– Không ! Sau này, không được phép xuất hiện trước mặt tôi !

Vy Anh hớn hở chạy ra mở cửa, cười toe toét :

– Hai người tới rồi.

– Đây là phòng của Bùi Quang phải không ?

Vy Anh đờ đẫn nhìn người đàn ông trung niên khoảng hơn 40 tuổi đang cười…cười với cô !

Người đàn ông đó nghiêng đầu nhìn cô…lại cười.

– Ta vào được chứ ?

Vy Anh sực tỉnh, cô xấu hổ tránh sang một bên.

Có lẽ ngày hôm nay kẻ-ở-trên-kia lại trở tính nên mới tìm cách đẩy cô vào những tình huống mà ai cũng cười nhưng chỉ mình côlà muốn khóc như thế này !

– Con bị như vậy mà sao không báo với bố một tiếng ?

Người này là bố Bùi Quang ? Hình như cô đã gặp ở đâu rồi .Nhưng tại sao bố vừa bước vào thăm thì Bùi Quang lại tảng lờ, nhìn ra hướng khác như thế.

– Nhẹ. Không cần thiết.

Bác ấy ngồi xuống bên cạnh Bùi Quang, ân cần hỏi :

– Thôi được rồi. Con ở đây có thoải mái không ?

Chắc chắn bác ấy là một người rất thương con, rất giống bố Nhật vĩ đại của cô.

Bùi Quang trước sau vẫn dùng thái độ thờ ơ để đáp lời :

– Hôm nay xuất viện. Không phải bố bận à ? Lát con tự về được !

– Hôm nay bố không bận.

– Con muốn nghỉ ngơi.

Bác ấy nhìn Bùi Quang một lát rồi tiến tới giường đối diện, lấy chăn đưa cho Bùi Quang :

– Vậy con ngủ một lát. Bố đi nhé !

Bùi Quang không nói gì, lại nhìn đi nới khác.

Vy Anh tiễn bác ra cửa, bỗng nhiên bác kéo tay cô ra khỏi phòng :

– Cháu ra đây, ta có việc muốn nói.

Cô liếc trộm Bùi Quang, thấy Bùi Quang cũng không để ý nên lẻn ra ngoài :

– Cháu là bạn gái Bùi Quang à ?

Vy Anh choáng váng. Sao ai cũng hỏi câu này hết vậy ! Cô cười gượng :

– Cháu là bạn thôi ạ, cháu học khối dưới.

– À, ta cứ tưởng. Cảm ơn cháu vì tới thăm nó nhé.

– Không có gì đâu ạ.

Bác ấy ngồi xuống ghế, khẽ thở dài :

– Tuy tính tình Bùi Quang hơi khó chịu một chút nhưng nó không tệ lắm đâu.

Không tệ lắm đâu…chỉ là quá tệ mà thôi.

– Nó như thế với ta cũng là có nguyên nhân. Ta có lỗi với nó.

Rồi bác ấy ra hiệu cho Vy Anh ngồi bên :

– Không chê ta lắm chuyện chứ ?

– Tất nhiên là không đâu ạ.