vẻ như bây giờ.
Duy Phong luôn kể cho anh nghe về người ấy với đôi mắt rất ấm áp.
” Anh Hoàng, nếu anh gặp người ấy ,anh sẽ không thể không yêu được đâu ”
” Người ấy rất ngốc, luôn miệng anh Duy Phong , anh Duy Phong ”
” Tôi rất muốn nghe giọng bé con, bé con thật sự rất dễ thương. ”
Anh luôn cười khi nghe Duy Phong kể , cô bé ấy đúng thật là đáng yêu.
Những năm tháng đó, là một Duy Phong luôn chờ đợi với một tình yêu bất diệt và một niềm tin mãnh liệt.
Và khi trở lại nước, Duy Phong đã tìm thấy người ấy…người ấy vẫn ở nguyên nơi đó … nhưng …đã hoàn toàn thay đổi. Tới nỗi, anh gặp lại mỗi lần còn phải sững sờ, cứ tưởng rằng cô ta là nhiều người khác nhau.
Bắt đầu từ đó, đôi mắt Duy Phong luôn đầy tối tăm và tuyệt vọng, như người rơi xuống vực thẳm.Duy Phong lao vào làm việc, chẳng để cho mình thời gian nghỉ ngơi, dù chỉ một phút.
Rất nhiều lần, anh đã khuyên Duy Phong hãy dứt bỏ quá khứ, cô ta đã thay đổi rồi, không hề giống người ấy chút nào. Duy Phong chỉ im lặng nhưng vẫn bướng bỉnh chờ đợi ,mặc kệ mình có đau như thế nào.
Và một ngày, khi anh không chịu nổi , kể ra mọi chuyện đáng xấu hổ của cô ta thì Duy Phong đã cắt ngang lời anh.
Giọng Duy Phong lúc ấy, anh còn nhớ rất rõ, là giọng nói như rên rỉ , âm u như từ địa ngục vọng tới :
– Thôi đi ! Anh không được phép nói cô ấy như vậy !
– Duy Phong , cậu điên rồi. Đừng tự hủy hoại mình chỉ vì cô ta, chỉ vì một con người đã hoàn toàn thay đổi. Cậu biết không , cô ta…
– Anh Hoàng, từ nay, anh đừng điều tra cô ấy nữa.
– Duy Phong, cậu…
– Nếu anh nhắc tới chuyện này một lần nữa. Anh sẽ biết mất !
Và từ đó, những ngày tháng này, là Duy Phong vẫn chờ đợi, dù niềm tin ấy đã chết …chết hẳn.
Cậu ấy biết hết tất cả mọi chuyện. Cậu ấy biết sẽ chẳng thể tìm lại một bé con với hiện thực quá trái ngược như thế này. Nhưng cuối cùng…vẫn là…Duy Phong cố chấp chọn lựa để trái tim nguội dần theo năm tháng.
Duy Phong là vì …bé con trong quá khứ.
Duy Phong bây giờ….cậu ấy không cho người khác cơ hội là cũng tự vứt bỏ hết cơ hội của chính mình.
Duy Phong có thể xuất sắc hơn bất kì người nào, nhưng về điều này…chẳng ai ngốc bằng cậu ấy cả.
Hy vọng một ngày nào đó, cậu ấy sẽ chịu cho mình bước tiếp. Nhưng điều đó chắc chắn phải là kỳ tích mới có thể xảy ra. Người bạn kia liệu có làm được không ?
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, lặng lẽ rời khỏi phòng…bỗng có giọng nói trầm lạnh vang lên ngay sau lưng anh :
-Hoài Vân không phải bé con !
Đứng trước cửa phòng bệnh, Trúc Vũ đá đá mấy túi chất đầy đồ ăn, lay lay tay Vy Anh :
– Cậu còn không mau mở cửa đi !
Vy Anh đưa một ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng :
– Đừng ồn ào. Tớ đang suy nghĩ.
– Còn nghĩ gì nữa. Vào mà thăm Bùi Quang đi !
– Đã bảo cậu đừng ồn mà !
– Cả hai đứa mình đứng đây gần nửa tiếng rồi, cậu định để mọi người đưa mình đến khoa thần kinh đấy à ?
Vy Anh bịt miệng Trúc Vũ lại :
– Cậu yên đi. Tớ chỉ nghĩ một chút nữa thôi.
Trúc Vũ đẩy tay cô ra , hết kiên nhẫn tiến tới định mở cửa. Vy Anh cuống quít dựa người chắn trước cửa.
Bỗng……Rầm…
Mạnh Vũ còn giữ tay nắm cửa, kinh ngạc nhìn cô ngã dưới chân, dù cố tỏ vè như bình thường nhưng khuôn mặt lại tố cáo rõ ràng là anh ấy đang muốn-cười-gần-chết :
– À Vy Anh, em vào đi.
Chuyện này…làm sao có thể xảy ra được với cô cơ chứ. Bây giờ dù có hàng ngàn cái lỗ để chui vào thì cũng chẳng thể nào hết xấu hổ cả.
Vy Anh khổ sở đứng dậy, xua tay Mạnh Vũ đang định đỡ cô ra :
– Anh cố tình.
Mạnh Vũ nhịn cười :
– Đâu có. Thấy hai em ở ngoài mãi mà không chịu vào nên…
Lúc này có thể nói cô là đang thẹn quá hóa giận, lườm lườm Mạnh Vũ :
– Anh và cả Trúc Vũ nhà anh, hai người gài bẫy em !
Mạnh Vũ vừa cười vừa lắc đầu :
– Không có mà.- Rồi trốn ra xách đồ, giả bộ kêu Trúc Vũ :
– Em vào đây đi chứ.
Trúc Vũ ngồi bệt trước cửa phòng bệnh, ôm bụng cười ha hả :
– Haha, oa, Vy Anh, haha, cậu thật là…giờ thì tha hồ nghĩ nhé. Haha.
Mạnh Vũ vẫn làm như không có gì, cười cười kéo Trúc Vũ vào trong…tránh cô.
Vy Anh hít thở sâu lại hít thở sâu.Bình tĩnh. Bĩnh tĩnh lại . Xem như hôm nay là ngày xui xẻo vậy !
Mọi chuyện tưởng như đã xong nhưng lại xuất hiện thêm một tiếng cười còn kèm theo cả tiếng ho.
Trên giường bệnh trắng tinh, Bùi Quang mặc bộ đồ bênh nhân, đầu tựa vào tường, nửa nằm nửa ngồi, chăn đắp hờ, khuôn mặt trắng nhạt hiện rõ sự mệt mỏi…vừa cười vừa ho.Nhìn bộ dạng Bùi Quang lúc này, cô muốn bực cũng không được.
Mạnh Vũ bỗng nhiên dắt Trúc Vũ đi :
– Vy Anh ở lại giúp Bùi Quang ăn và uống thuốc, anh đã để sẵn thuốc trên bàn rồi đấy. Anh về nhà nghỉ ngơi một chút, chiều sẽ quay lại ngay.
Vy Anh bối rối :
– Anh về thì về đi nhưng anh còn kéo Trúc Vũ đi làm gì. Trúc Vũ, cậu ở lại đây với tớ !
Trúc Vũ le lưỡi lắc đầu, trốn sau lưng Mạnh Vũ .
– Vy Anh, anh để Trúc Vũ lại với em…không an toàn.
Nói xong, hai người ấy kéo nhau chạy. Rõ ràng là cố tình. Gạt cô tới đây với Bùi Quang để thoải mái chơi bời. Bùi Quang ơi, anh với em thật là đáng thương, đều bị bạn bè bỏ rơi. Quá đáng thật đấy !
Phòng bây gờ chỉ còn lại hai người, Bùi Quang n
