Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325460

Bình chọn: 10.00/10/546 lượt.

h rùng mình trước phản ứng quá khích của họ, cứ như đây là cuộc đấu giá không bằng !Người đang ngồi trước mặt cô đây có thể tạo ra xu hướng đấy.

Nhưng thật kì lạ, dù căng tin có ầm ĩ đến thế , người đó vẫn chẳng để lộ một chút biểu cảm gì cả.

Tới lúc món ăn được đưa ra, đầu cô vẫn còn bị ám ảnh con số 19.

A, bít tết bò và khoai tây rán. Vy Anh sáng mắt. Nhưng đột nhiên, không khí lại chùng xuống .Khuôn mặt của tất cả những người vừa nãy sôi nổi bao nhiêu thì lúc này đau khổ bấy nhiều.

Nhìn trên bàn của họ chỉ toàn salat và nước lọc cpp mới hiểu ra. Haha, như vậy “ món 19 „này là kẻ thù của những người luôn kiêng kị như họ rồi.

Nhưng ngay khi anh vừa đưa một miếng bít tết lên miệng thì tất cả cũng hùng hồn cắt xé bít tết ăn một cách thật mãnh liệt.

Vy Anh suýt nữa thì phì cười rồi cũng lao vào ăn ! Cô thực sự rất đói.

Duy Phong lặng lẽ ngắm nhìn cô, khóe miệng anh nâng lên nét cười ấm áp khiến hết thảy mọi người đều ngơ ngắc đắm chìm trong nụ cười đó.

Căng tin dần dần thưa người hơn.

– Em có muốn ăn thêm không ?

Vy Anh mở to mắt, giọng anh đầy nghiêm túc chẳng có vẻ gì là đùa cả nhưng cô còn ăn được nữa không .Cô đã ăn gần như là hai suất rồi đấy ! Chính cô còn không tin nổi làm sao mình ăn nhiều như thế nên câu hỏi của anh khiến cô cực kì xấu hổ.

– À không , em … em ăn đủ rồi.

Anh gật đầu , ánh mắt thật tĩnh lặng :

– Em tới đây như thế nào ?

Nếu Vy Anh nói thật là xe đạp thì có lẽ anh sẽ phải hoảng sợ mất, như vậy cô khác gì những nhân viên phấn khích lúc nãy đâu. Xe bus , taxi ? Có chút không đúng. Cô tới được đây cũng nhờ một phần do Bùi Quang cơ mà. Không nên lãng quên người ta như thế.

– Em đi xem ôm tới.

– Hự. – Duy Phong đang uống cà phê bỗng nhiên ho sặc sụa – Không an toàn !

Vy Anh cười cười, lảng sang chuyện khác :

– Hôm nay nắng đẹp thật đấy.

– Hự . – Anh lướt qua cửa kính trời còn âm u xám xịt như sắp mưa ho vài tiếng. – Vy Anh, nếu muốn tới đây . Gọi anh. Sẽ có người tới đón em.

Câu nói với nói giọng ấm áp của anh nhẹ nhàng tiến thằng vào tai Vy Anh. Cô bị anh làm cho choáng váng, chỉ biết ngây người nhìn anh không nói được một câu.

Người bên cạnh cô lúc này thật sự là Duy Phong sao ? Tim cô đập thật nhanh và hỗn loạn. Cô đứng bật dậy, bối rối :

– Em phải về rồi.

Anh gật đầu :

– Sẽ mưa. Để anh bảo người đưa em về .

– Không cần đâu, không cần, em tự về được mà.

Anh gật đầu, không nói gì , nhưng tay lại lôi điện thoại đen ra :

– Nguyên ! Cậu giúp tôi chuẩn bị xe nhé. 5 phút nữa.

Vy Anh còn làm được gì nữa. Điểm này sao anh lại giống Bùi Quang tới vậy.A, nhắc tới Bùi Quang mới nhớ, Bùi Quang dặn cô khi nào xong thì gọi nhưng mà để làm gì thì cô chịu. Người lúc nắng lúc mưa , lúc thế này lúc thế kia như hắn chắc gì đã nhớ nói với cô những gì. Có khi bây giờ cô gọi hắn sẽ la lối, đe dọa cho xem. Và lại , hôm trước do quá bực bội nên cô xóa mất số Bùi Quang rồi.

Thư kí Hoàng dẫn Vy Anh ra tận xe. Còn Duy Phong, vừa gọi xe cho cô xong thì đi họp ngay.

– Tổng giám đốc chưa bao giờ đặt chân tới căng tin.

Bây giờ thì đối với Vy Anh, điều đó không còn lạ nữa. Đã nhìn qua sự bùng nổ kinh hoàng lúc ở căng tin vừa rồi, cô có thể hiểu được. Nhưng có một số diều cô vẫn còn băn khoăn.

– Thư kí Hoàng, anh…những lời anh nói đều là sự thật chứ.

– Vy Anh không tin tôi ?

– À, không phải, không gì đâu. Vy Anh sẽ tự về một mình. Thư kí Hoàng có thể vào được rồi.

Thư kí Hoàng đẩy gọng kính :

– Không được. Đợi Vy Anh vào xe tôi mới có thể đi. Nhiệm vụ tổng giám đốc đã giao như thế.

Vy Anh khó xử. Cô không đi được ô tô cơ mà !

– Thật ra lát nữa sẽ có người tới đón Vy Anh.

Lại đẩy gọng kính :

– Vậy tôi cùng Vy Anh chờ người đó đến.

Người này…thật khó gạt. Chẳng còn cách nào khác, cô đành bước vào xe.

Thư kí Hoàng vẫy vẫy tay :

– Bạn Vy Anh, sau này đến đây nữa nhé.

Thư kí Hoàng nhìn theo chiếc xe đi khuất cười tinh quái – chủ nhân một số điện thoại đối với anh không phải là quá dễ dàng hả Vy Anh !

Xe đi được một đoạn, Vy Anh nhìn sang người tài xế trẻ có khuôn mặt cực kì hiền lành , bắt đầu toan tính âm mưu :

– Anh cho em xuống đây. Nhà em ở ngay kia rồi.

Người tài xế trẻ vẫn chăm chú lại xe, mặt không hề thay đổi ,đọc vanh vách địa chỉ nhà cô.

– Thủ lĩnh…à không tổng giám đốc đã giao phải đưa em về tận nhà. Bây giờ cũng không còn sớm, ở đây là trung tâm nên khá phức tạp. Em đi một mình không an toàn đâu.

Vy Anh thở dài. Sao trong công ty này, ai cũng…cáo hết vậy.Cuối cùng, dù mất hình tượng cô cũng đành phải nói thật :

– Em bị say xe.

Người tài xế trẻ nhìn lướt qua cô, cười cười rồi lôi ra một cái túi nhỏ, đưa cho cô một lọ thuốc, 1 chai nước suối.

– Thuốc say xe. Em uống đi.

Có hơi kì lạ, Vy Anh chần chừ, vân vê viên thuốc trong tay.

– Em sợ à ? Mặt tôi đâu có gian, ngay cả tổng giám đốc cũng khen là ngây thơ và hiền lành đấy.

Vy Anh phì cười.

– Không. Nhưng hình như anh biết trước là em say xe.

– Ừ, tổng giám đốc nói .

Và cả đoạn đường, mặc dù cô gặng hỏi bao nhiêu là thứ nhưng tuyệt nhiên người tài xế ấy không chịu trả lời, chỉ nhắc cô :

– Em nhìn


Polaroid