Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325692

Bình chọn: 10.00/10/569 lượt.

anh phải nghỉ ngơi. Không đợi anh phản đối đã tự ý mang hết việc trong ngày giao cho phó tổng. Anh có cảm giác như tầng 9 phía dưới khóc thét lên. Vì anh xem thư kí Hoàng như là một người anh trai nên chấp nhận chia sẻ một ít công việc tương đối dễ. Nhưng ngay khi anh vừa bắt đầu quay trởi lại bàn làm việc thì thư kí Hoàng nói như cầu xin :

– Duy Phong, cậu có thể không làm việc trong ngày hôm nay không !

Nhưng cuối cùng, cuộc thương lượng chấm dứt với kết quả là anh sẽ chỉ ngưng làm việc trong 30 phút. Anh cần một lí do. Thư kí Hoàng bảo anh đợi anh ấy mang bất ngờ về.

Giọng anh trầm xuống :

– Anh Hoàng…

Ngay lập tức, những lời tiếp theo đã tiêu tan.

Anh im lặng , không để lộ một biểu hiện nào, anh nhìn cô bé đang đứng trước mặt mình. Uhm…đúng là bất ngờ .

Vy Anh chăm chú nhìn anh. Vẫn là gương mặt lạnh và ánh mặt thật khó nắm bắt.Sau mấy giây nhìn mũi giày , cô ngẩng đầu lên, giõng dạc :

– Anh Duy Phong. Em là Vy Anh. Hôm qua mình đã gặp nhau ở quán Mun.

Anh chỉ gật đầu, tỏ vẻ vẫn còn nhớ. Anh vẫn không nhắc gì tới vụ điện thoại. Vì anh không nói gì nên cô rất khó tiếp tục.

– Cảm ơn anh vì hôm qua đã đưa em về và đã giúp em.

Anh lắc đầu. Có nghĩa là không cần cảm ơn.

– Em xin lỗi vì hôm qua đã quên trả lại anh áo khoác.

Anh mỉm cười và gật đầu. Là không sao cả.

Chẳng biết lúc ấy lấy can đảm ở đâu ra, cô nhìn thằng vào mắt anh không hề có một chút bối rối nào :

– Em biết có thể anh có ấn tượng xấu về em. Nhưng em không ham ăn như anh vẫn nghĩ đâu.– Giọng vô nhỏ dần – ừ thì…em ham ngủ thật.Nhưng hôm qua em nhìn anh lâu như vậy không phải là do ngoại hình điển trai của anh đâu.

Khóe miệng Duy Phong hơi nâng lên, anh nhìn cô đang vân vê chiếc túi đầy căng thẳng.

– Em chỉ đang quan sát đôi mắt của anh thôi.

Không gian thoáng chốc trở nên thật tĩnh lặng. Vy Anh cảm giác như mình sắp ngừng thở.

Ánh mắt Duy Phong chợt lóe lên một tia kì lạ, giọng trầm lạnh của anh vang lên :

– Vậy em đã thấy được những gì ?

Vy Anh đã thấy được g ì? Nói với anh là cô chỉ thấy sự lạnh lẽo và bóng tối bao phủ đôi mắt ấy thôi sao ? Không thể !

– Em không thấy gì cả.

Anh nhìn cô với vẻ mặt khó tin, ánh mắt đầy phức tạp xen lẫn chút hoang mang. Và chỉ trong giây lát, dáng vẻ kì lạ kia của anh đã biến mất. Thay vào đó là chút kiêu ngạo chút lạnh lùng như cũ.

Căn phòng bỗng trở nên im lặng . Nắng bao quanh người anh , vẻ đẹp hoãn mĩ của anh như được điểm thêm chút ấm áp.

Anh bước tới, vẫn là giọng nói trầm ấm :

– Tôi không hề có ấn tượng xấu về em.

Vy Anh chợt nhìn đi nơi khác, vì nếu chỉ nhìn anh dù chỉ một giây nữa thôi, cô sợ mình sẽ nói hết với anh tất cả những suy nghĩ ngốc nghếch mất. Cô bắt đầu nói năng lộn xộn, câu sau câu trước không liên quan tới nhau :

– Hôm nay em tới trả đồ cho anh. Anh vẫn chưa ăn trưa à ?

Duy Phong đưa mắt nhìn suất cơm trưa còn nguyên trên bàn, tỏ vẻ khá ngạc nhiên :

– Ồ, hình như là vậy.

-…

Chịu rồi. Ngay cả ăn hay chưa mà anh còn không để ý thì có gì khiến anh phải quan tâm nữa đây. Nhưng thật ra vẻ mặt anh lúc ấy rất đáng yêu.

– Em làm sao thế ? – Anh đỡ lấy chiếc túi cho cô gái nhỏ đang nhăn mặt.

Vy Anh cắn cắn môi, ngước mắt lên nhìn anh ,thật nhỏ giọng :

– Em đói.

Tất cả mọi người trong căng tin vừa nhìn thấy Duy Phong bước vào thì đều đứng dậy cúi người chào nhưng không che được sự ngạc nhiên và cả phấn khích. Thật lạ. Trong giây lát, căng tin im bặt một lúc và sau đó bắt đầu vang lên những tiếng xì xầm bàn tán. Cũng may là đã quá trưa nên không nhiều người lắm.

Vy Anh chỉ lắc đầu trước những ánh mắt đang ghim chặt lấy anh đầy ngưỡng mộ và ..cả say mê.Một số ánh mắt còn như muốn chiếm lấy anh. Thật đáng sợ. Bây giờ thì cô hiểu tại sao anh lại có không gian làm việc riêng rồi.

Vừa ngồi xuống bàn, cô lại nghe tiếng xì xầm xì xầm. Họ làm sao thế nhỉ ? Cô đã bối rối giờ còn bất an hơn.

Còn anh thì trông cực kì thản nhiên, dựa người vào ghế, vẻ mặt điềm tĩnh …lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính.

Vy Anh chăm chú nhìn anh. Một cảm giác khó chịu bỗng nhiên trỗi dậy.Tại sao lúc nào anh cũng có cái vẻ trống rỗng và thật buồn như vậy.

Dáng vẻ hiện tại của anh làm cho người khác muốn ngay lập tức đến bên cạnh nhưng lại e ngại sự lạnh lùng và bất cần ấy . Cô cũng không ngoại trừ.

Một nữ nhân viên bước đến nhìn trộm anh, có chút e thẹn :

– Tổng giảm đốc, anh dùng món gì ạ ?

Anh vẫn không chịu ngoảnh đầu lại :

– Cho tôi một phần giống như cô ấy.

Cô ấy ? Vy Anh nhìn xung quanh, làm gì có ai khác nữa. Anh đang ám chỉ cô à ? Nữ nhân viên thấy cô còn cười một cách ngốc nghếch thì giở sẵn cuốn menu ra, nhắc nhở :

– Xin mời chọn món .

Vy Anh ngượng , chỉ bừa vào một dòng :

– Cho em suất này.

Nữa nhân viên cúi chào lịch sự rồi rời đi. Đột nhiên, không khí trong căng tin bùng nổ :

– Này Mai, cho tớ suất số 19 nhé.

– Ba suất 19, bàn này.

– Ôi, vừa rồi tổng giám đốc gọi suất 19 đấy.

– Từ nay số 19 là số may mắn của tớ.

– Cho tôi 19 suất 19 luôn đi. Đưa về ăn cả tuần cũng không sao.

– Đăng kí cho tôi tháng nay suất 19 thôi nhé.

– Còn tôi, 1 năm.

………….

Vy An


Polly po-cket