rước mặt cô và cho tới khi tên cướp bị đáng gục, bỏ chạy thì Vy Anh mới chớp mắt.Bùi Quang vứt cho cô cái túi đồ, hằm hằm nhìn cô. Bây giờ, cứ mỗi lần gặp Bùi Quang là cô muốn chạy trốn. Tại sao hắn luôn nhìn cô bằng ánh mắt như vậy. Cô cúi đầu, kiểm tra cẩn thận lại cái túi.
Với vẻ mặt hung dữ đó, Bùi Quang khoanh tay nhìn cô. Tự nhiên , cô lại cảm thấy như một đứa con có lỗi đang bị phạt vậ mà cô đâu bắt Bùi Quang cứu cô . Ở đâu xông ra làm anh hùng, cô để yên cho hắn thể hiện còn muốn gì nữa ? Nhưng dù sao …nếu hôm nay không có Bùi Quang thì cô chết chắc.Phải nhịn một chút. À đúng rồi, Bùi Quang diễn thì cô cũng nên khen một câu chứ.
Vy Anh lảng tránh ánh mắt dễ gây bựa bội của Bùi Quang, tỏ vẻ ngưỡng mộ :
– Bạo lực cũng có cái hay đấy chứ.
Lần này, ánh mắt hắn dữ dằn hơn, Bùi Quang nhắc lại :
– Bạo lực ? Hay ? – Bùi Quang tiến lại gần – Tôi vứt em xuống sông nhé. – bắt chước cô cười cười – chắc cũng hay.
Vy Anh xua xua tay, lùi ra sau :
– Đừng có đùa như vậy, đang là mùa đông đấy.
Có khi nào Bùi Quang làm thật không ? Có thể lắm chứ. Vy Anh hơi rùng mình.
– Tại sao lại ở đây ?
– Đi…đi dạo.
Bùi Quang tiến thêm một bước, Vy Anh cuống quít :
– Đến tập đoàn Khánh Phong.
Ánh mắt Bùi Quang tối sầm lại nhìn cô một lúc , rồi lớn tiếng :
– Đi đến đó vậy tại sao còn ở đây ?
– Tất nhiên là ở đây, em có bản đồ mà.
Bùi Quang tỏ vẻ không tin nỗi :
– Em sống ở núi từ nhỏ đấy à, thành phố bé tẹo mà cũng phải bản đồ . – Tay anh chỉ về phái chiếc motô gần cầu – Lên xe đi !
***
Trung tâm mua sắm đối diện, chàng trai cao lớn bước vào. Anh mặc một chiếc jeans mài và áo khoác đen khá đơn giản , chiếc hoa tai nhỏ bên trái đôi khi lại lóe sáng . Ở anh, toát ra một vẻ quyết đoán và khó gần. Điều đó hình như lại là một điểm đặc biệt khiến những cô gái ở gần đó chủ động tới làm quen. Nhưng chỉ cần một ánh mắt đã khiến những cô gái tự tin ấy bỏ đi trong ấm ức.
Anh cố tình chọn bàn ngay cạnh cửa sổ, từ đây, anh có thể nhìn thấy được nơi đó.
Trước tòa cao ốc hùng vĩ của Khánh Phong, một cô gái nhỏ đang không ngừng lặp đi lặp lại một loạt hành động ngớ ngẩn.
Đi đi…lại lại …và ngước lên nhìn….đi đi…ngước lên…quay trở lại vị trí cũ…
Anh cứ đứng lên ngồi xuống không yên.
– Đầu đất, em đang làm cái gì thế.
– Đầu đất, vào đi chứ.
Cho đến khi có một số người nhìn anh với con mắt khó chịu thì anh mới ngồi yên nhưng miệng vẫn lầm bầm :
– Đầu đất, không phải em muốn gặp Duy Phong à.
– Duy Phong, cậu còn chưa ăn trưa à ?
Thư kí Hoàng nhíu mày . Duy Phong lúc nào cũng bận bịu như vậy, anh ừ hử một tiếng.
Thư kí Hoàng khẽ thở dài, anh chợt nghĩ tới người bạn kia, không biết hai người ấy tiến triển như thế nào rồi. Anh định hỏi vài câu nhưng nhìn dáng vẻ thờ ơ của Duy Phong lúc này, anh từ bỏ ý định.
Phòng này hơi ngột . Thư kí Hoàng đi tới kéo rèm cửa sổ ra rồi chằm chằm nhìn vào một thứ.
Rồi thư kí Hoàng lặng lẽ rời khỏi phòng , ánh mắt nhìn Duy Phong lóe lên tia gian xảo.
Vy Anh ngồi bệt trên bồn hoa gần đó, cảm thấy đầu như sắp nổ tung đến nơi.
Cái khó nhất là làm sao để trả áo lại cho anh mà không phải xấu hổ, kể cả cuộc điện thoại tối qua nữa. Mọi chuyện lộ hết rồi. Anh ấy sẽ làm gì với cô– Một kẻ phá đám. Tốt thôi, cô không có can đảm trực tiếp gặp anh thì có thể nhờ một ai đó nhưng nếu như vậy, cô thật sự không nỡ.Chợt chuông điện thoại reo, cắt ngang mớ suy nghĩ ngổn ngang và lộn xộn ấy.
Vy Anh uể oải nghe máy :
– Bạn , bạn còn nhớ tôi không ?
Giọng nói nghiêm nghị này hình như cô từng nghe qua, nhưng chính xác là ai thì cô không còn rõ .
– Này, bạn là người lúc trước gọi tới tuyên bố rằng không phải là fan bí mật của tổng giám đốc đúng chứ ?
A, là thư kí của anh Duy Phong. Người này là một người cực kì tốt. Nhưng sao cứ phải nhắc lại câu nói đáng xấu hổ của cô như vậy.
– Bạn còn nhớ mình à ? Bạn khỏe không ?
Giọng người kia ngay lập tức ỉu xìu :
– Mọi thứ đều ổn cả chỉ có điều không khí trong công ty mấyh ôm nay nặng nề lắm.
Hừm, dù mấy chuyện kinh tế kinh doanh này Vy Anh không có hứng thú lắm nhưng có lien quan tới anh nên cô cực kì quan tâm :
– Bạn cho mình biết tại sao được không ?
– Tất nhiên. Có dính líu tới bạn đấy.Tại sao bạn không gọi điện cho tổng giám đốc nữa ?
Hai chuyện này đâu có liên quan tới nhau đâu, dù vậy Vy Anh vẫn thật thà đáp :
– Mình ngại. Anh Duy Phong, à không tổng giám đốc của bạn bận lắm. Nhưng mà, bạn nói mình có dính líu là sao vậy ?
Người kia thở dài :
– Vì không thấy bạn gọi tới nên tổng giám đốc bọn mình khó chịu, bực bội. Tât nhiên, công ty làm sao lại không nặng nề được.
Vy Anh có nghe nhầm không ? Duy Phong, anh ấy…bực bội, khó chịu ? Chuyện này thật sự rất khó tin. Một người điềm tĩnh, luôn tỏ ra không quan tâm tới mọi thứ như anh lại có thể bực bội, khó chịu như một người bình thường được sao ? Mà lại còn là vì cô ? Không thể nào. Chuyện này còn vô lí hơn cả cầu vồng chỉ có một màu nữa.
– Bạn không tin chứ gì? Vậy bây giờ bạn có thể tới công ty bọn tôi. Tổng giám đốc mới vừa nổi giận xong đấy.
Vy Anh nhìn vào tòa cao ốc hùng vĩ ngay bên cạnh