Insane
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325414

Bình chọn: 9.00/10/541 lượt.

**

Tiếng gầm rú của loại động cơ hai bánh vang lên chói tai giữa đêm khuya. Một bà lão vội vàng mở hai cánh cổng sắt nhìn qua có vẻ như nặng trịch.Vì mắt bà kém nên bà chỉ còn cách chăm chú nhìn thật kĩ từ đầu tới chân người trước mặt.

Bà thở phào, không có dấu tích gì là của một vụ va chạm hay ẩu đả.

– Cậu chủ về rồi.

Bùi Quang rút chìa khóa xe, vẻ mặt vừa áy náy vừa bực bội :

– Cháu đã bảo là đừng đợi cháu mà, khuya thế này rồi sao bà còn chưa ngủ.

Bà thở dài, lắc đầu :

– Chưa thấy cậu về tôi ngủ không được.

Giọng anh bớt gay gắt hơn :

– Vậy giờ bà đi ngủ đi. Từ nay, đừng đợi con.

Đây không phải là lần đầu anh nói câu này và cũng không phải phải là lần cuối cùng bà còn đợi anh.

Trận đua xe tối nay, anh lại thắng. Bở vì anh luôn là người liều lĩnh nhất.

Anh rất thích tốc độ, xe càng lao nhanh hì càng làm anh phấn khích hơn.Nhưng chợt anh nghĩ, có khi nên bỏ trò đua xe mạo hiểm này. Như vậy sẽ có một thứ để bà bớt lo lắng về anh và sẽ có một thứ để người ấy bớt ghét anh. Chẳng hiểu sao anh lại có tâm trạng để ngắm cảnh đêm như thế này. Vì hôm nay, anh đã được thấy người ấy rất nhiều à ? Thấy người ấy giận giữ và luôn lườm anh sao ? Trời hôm nay đầy sao. Khá đẹp. Anh tự hỏi, mình thích người ấy từ lúc nào ? Từ lần đầu gặp ở quán ăn ? Không, hình như là từ lâu lắm rồi.

***

Duy Phong dựa người cạnh cửa sổ, một tay đút túi quần, anh khẽ thở dài :

– Con đã bảo không phải !

Mẹ anh vẫn cố chấp :

– Thế tại sao lại có áo của con ? Điện thoại nữa ?

– Con đưa em ấy về…

Bố mẹ anh cắt ngang :

– Đừng lừa người già. Nếu con không có cảm tình với cô bé đó thì sao có thể chăm sóc chu đáo tới vậy.

– Đúng thế. Tại sao con lại đưa áo cho cô bé ấy làm gì ?

Anh đưa tay xoa thái dương , khẽ lắc đầu, giờ thì anh có thể hiểu được lúc ấy cô bé tại sao lại gấp tới nỗi nhắn tin cho anh như thế.

Giọng anh bình tĩnh nhưng dứt khoát từng từ :

– Đừng-làm- khó -con -nữa ! Hai người biết rõ con thích ai !

Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, mắt nhìn ra xa nơi bầu trời đen thênh thang.

Vắng gió, chiếc xích đu đứng lặng im. Đêm vắng lạnh.

Ngày ấy, cô nói với anh :

– Anh Duy Phong, dù em có thay đổi như thế nào , anh vẫn thích em chứ ?

Người ấy đã thay đổi thật rồi, còn anh , lời hứa đó anh còn nhớ chứ ?

Anh nhắm mắt lại , hơi thở lạnh lẽo bao quanh không gian.

Làm xong tất cả việc nhà, Vy Anh quyết định đi trả áo cho anh. Chuẩn bị một cái túi xinh xinh, cô xếp cẩn thận áo và di động của anh vào đó.

Quái lạ, mới hôm trước , cô cùng Trúc Vũ tính thì đến công ty anh chỉ mất một tiếng thôi, sao đã gần hai tiếng rồi mà vẫn không thấy trung tâm thành phố ở đâu. Càng đi lại thấy đường càng vắng. Không thể nào. Tuy về mặt địa lý, cô cực kì nhưng bản đồ chỉ rõ ràng lắm cơ mà. Hay cô bị ma che mắt ?

Cứ như vậy, cô dọa mình suốt đường đi. Dần dần, cô bắt đầu cảm thấy sợ thật sự.

Sau một lúc vòng vèo và cầu nguyện, cuối cùng đường cao tốc đã bắt đầu hiện ra.

Nhưng tiếp tục như thế nào thì cô …chịu. Bị lạc rồi. Kẻ-ở-phía-trên vẫn tiếp tục trêu đùa cô, bằng chứng là không có lấy một người đi bộ để hỏi đường.Và vì chân đã bắt đầu đau nên cô quyết định dừng lại trên cầu…ngắm cảnh. Mùa hè được đứng đây thì thật là tuyệt, còn bây giờ, chỉ thấy gió lạnh táp hết vào mặt. Nhưng lại có một thứ làm cô phải nán lại để nhìn, đó là một căn biệt thự màu trắng. Vì cô đứng từ xa nên không thể quan sát được kĩ, cho dù vậy, căn biệt thự ấy vẫn gây ấn tượng cực kì mạnh . Màu trắng tráng lệ nổi bật giữa làn sương mỏng. Vy Anh lấy điện thoại ra lưu lại hình ảnh này, chưa kịp cất máy vào thì đã thấy một thanh niên đội mũ, cúi đầu đi tới. Cô chớp lấy cơ hội, lúc người đó tới gần thì hỏi :

– Anh cho em hỏi …

Những câu chữ sắp tuôn ra thì bị văng đi hết và thay vào đó là tiếng hét. Bời vì người thanh niên …mà không, kẻ cướp kia đã giật lấy điện thoại cùng với cái túi đồ trước giỏ xe cô và chạy.

Thực tế khác xa so với những gì cô thấy qua trên phim. Trên đường, mọi người vẫn cứ lao đi và mặc cô kêu lên như thế. Cũng có thể, họ đang nghĩ là một đôi tình nhân đang mâu thuẫn.

Cái túi đó không thể làm mất được. Cô liền chạy theo tên cướp. Đạp xe lâu như thế nên chỉ một lúc sau, thay vì chạy thì cô…đi nhanh , nhưng vẫn cố gắng hét lên :

– Trả lại cho tôi chiếc túi, làm ơn.

– Trong đó thật sự không có gì đâu, anh trả cho tôi đi.

Tên cướp đó…hắn xem thường cô. Dù sao, cũng nên trả lời một tiếng chứ. Hắn cũng bắt đầu đi bộ , có lẽ hắn biết cô không làm gì được hắn nên mới ung dung như vậy.

Rồi đột nhiên, hắn dừng lại…quay người…chạy về phía cô.

Vy Anh hét lên một tiếng.

Lần này là…hắn đuổi theo cô.Có tiếng gầm rú chói tai.

Tên này sao khó tính vậy, không muốn bị làm phiền thì có thể chạy đi mà, bây giờ, hắn định làm gì thế ?

Thấy chiếc xe đạp còn khóa ở gần cầu, cô mới hiểu ra, có lẽ hắn muốn lấy luôn…cho bõ tức.

Cho đến khi hắn chặn được cô lại thì tất cả những gì cô có thể làm là đứng im và hét lên. Hắn trừng mắt tiến tới. Vy Anh hoàn toàn hoảng loạn , chỉ biết lùi lùi theo quán tính. Đột nhiên, một tấm lưng chắn ngang t