Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325350

Bình chọn: 7.5.00/10/535 lượt.

ang liếc hắn bằng nửa con mắt.

Mạnh Vũ lấy cơm về, nhìn hắn :

– Cậu thôi làm phiền người khác đi. Nể tình cậu cũng từng ở trong đội bóng, chúng tôi mới nhịn cậu. Nhưng không có nghĩa là sẽ cho qua hết lần này lượt khác như vậy !

Trúc Vũ cũng hùa vào :

– Lúc trước, tôi cũng chỉ đùa vậy thôi, không ngờ anh lại bám theo vy Anh hoài. Ngày càng quá đáng. Lần này bị vậy cũng là nhẹ rồi đấy.

Vy Anh ghét Nguyễn phương thật nhưng nhìn hắn thảm như lúc này cũng không nỡ chà đạp thêm, chỉ nghiêm túc nói :

– Từ nay đừng tìm tôi nữa, tôi thật sự không thích anh.

Hắn nói giọng tức tối :

– Không thích anh à, anh cũng không thích em. Tưởng mình là ai ?

Trúc Vũ trừng mắt :

– Anh bị điên à, không thích nếu vậy thì đừng có bám theo Vy Anh ! Thật kinh tởm !

Nguyễn Phương vẫn nhìn chằm chằm Vy Anh như muốn ăn thịt :

– Kinh tởm ? Bùi Quang thì sao ?

Bùi Quang nhấc tay định ném thêm hộp nữa thì Mạnh Vũ ngăn lại :

– Đừng lãng phí .

Bùi Quang dùng ánh mắt giết người ném về Nguyễn Phương, anh gằn từng tiếng :

– Biến. Còn để bọn tôi thấy cậu lảng vảng làm phiền nữa thì thứ bay vào mặt cậu không chỉ là hai hộp cơm đâu.

Tên Nguyễn Phương tất nhiên không dám cãi, biến.

Vy Anh vô cùng áy náy , giữa bữa ăn mà xảy ra chuyện này thì còn đâu tâm trạng nữa !

– Mọi người sang bàn bên cạnh ăn tiếp nhé,để em đi mượn đồ dọn lại chỗ này.

Trúc Vũ lôi cô ngồi xuống :

– Cậu hâm à, lát nữa hai đứa dọn sau.

Mọi người im lặng ăn một chút, chỉ một lúc sau, không khí lại trở về như bình thường.

Bùi Quang đứng dậy đột nhiên đứng dậy, anh bỏ lại một câu :

– Người nào mặt dày thì đừng nghĩ sẽ làm hắn tổn thương. Cứ nghĩ là phải làm sao để mặt hắn bớt dày.

Mạnh Vũ cười phá lên :

– Chỉ có cậu mới nghĩ ra được mấy câu đó.

Bùi Quang kéo Mạnh Vũ lên :

– Cười cái gì, gây ra thì phải chịu. Đi lấy đồ về dọn với tớ.

Rồi hai người lúi húi dọn, Vy Anh với Trúc Vũ cùng nhào vào giúp nhưng bị đẩy ra. Ngồi xem vậy. Nhìn hai người đó nhăn mặt , nhíu mày, vụng về dọn trông rất buồn cười. Và cuối cùng Vy Anh cũng biết được, Nguyễn Phương có thái độ như vậy bởi hắn thù vụ bóng lần trước. Số người trong đội ra quân tất nhiên không thể thay đổi được, vì vậy, để Bùi Quang ra sân thì sẽ có một người phải rút. Người đó không ai khác chính là Nguyễn Phương.

“ Bố không thể, con gái , bố không thể…”

Trong gian im lìm và tĩnh lặng, có giọng nói nhẹ cất lên.

“ Bố không thể …”

Giọng nói ấy dần mơ hồ, nhẹ bẫng và rồi tan biến.

Vy Anh choàng tỉnh khỏi giấc mơ ấy, cô ngồi bật dậy ôm gấu bông rồi nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài.

Giấc mơ này đã lặp lại rất nhiều lần . Trong giấc mơ ấy, cô không thấy bố, chỉ nghe giọng nói ấy cứ thoảng qua.

Bố không thể, không thể gì cơ ?

Là do cô nhớ bố quá nên mới như vậy, đúng không ? Vì giấc mơ ấy chỉ xuất hiện khi bố không có ở đây, bên cạnh cô.

Những lúc như thế này Vy Anh không suy nghĩ được gì nhiều, cô chỉ cảm thấy vô cùng lạc lõng và bơ vơ. Thứ cảm giác trống rỗng kia cũng như đêm đen bên ngoài , cứ kéo dài bất tận.

Tự làm mình vui thôi ! Vy Anh lặng lẽ lên mạng tìm đọc chuyện cười . Không cười được thì cũng không tới nỗi cho mình vào một góc tự kỉ như vậy.Vy Anh là một người dễ cười. Bằng chứng là vừa đọc vài mẩu tin ngắn cô đã phải ôm bụng, úp mặt vào chăn cười . Theo thói quen, cô lấy máy ra bấm bấm lia lịa :

“ Sa mạc sa-ha-ra là do một tên lâm tặc uống nước tăng lực tạo ra đấy, anh có biết không .”

Vừa bấm nút gửi xong, nụ cười trên môi cô cũng tắt ngúm. Thảm rồi !

Vy Anh cuống cuồng ấn hủy tin nhắn, không kịp, cô lại cuống cuồng tháo pin điện thoại ra. Bây giờ đã hơn hai giờ sáng mà gửi tin cho anh, còn tin kiểu như vậy nữa. Cô đau khổ đập đầu vào gối, kiểu gì cũng bị anh cho là khùng.

Duy Phong đang ngủ say, bị quấy rầy, lấy điện thoại xem, xong ném thẳng vào tường .

Duy Phong đang ngủ say , nghe tiếng tin nhắn, mơ mơ màng màng với lấy điện thoại xem, xong chỉ buông một câu :

“ Ở trại họ cũng cho bệnh nhân dùng điện thoại sao ? ”

Vy Anh chôn mặt vào gối, tưởng tượng ra bao nhiêu là phản ứng của anh. Sao cái nào cũng làm người khác đau lòng quá vậy . Hình tượng của cô … đã mất hết sạch sẽ rồi .

Vy Anh đạp chăn, cô mò dậy tìm điện thoại bị vùi sâu dưới gối và lắp pin lại. Bởi còn một tình huống nảy ra trong đầu cô …anh sẽ gọi điện cho cô.

Máy vừa được khởi động lại liền ngày sau đó rung lên bần bật. Tim Vy Anh đập loạn xạ, não bộ chậm chạp không biết làm thế nào nhưng lại sợ anh ngắt điện thoại nên vội vàng nghe.

Trong đêm đen tĩnh mịch, giọng anh trầm nhẹ vang lên :

-Xin chào. Có phải chủ nhân số máy này là người nhắn tin cho tôi vừa rồi không ?

Vy Anh nhắm chặt mắt, cắn chặt môi,tay bíu chặt chiếc chăn mỏng.

Tiêu rồi, biết ngay mà. Lạnh lùng như anh, dứt khoát như anh , rõ ràng như anh. Kiểu gì cũng gọi để chấm dứt và ngăn chặn cuộc khủng bố của cô mà. Nghĩ được như vậy mà còn bật máy vì tự nhiên cô chỉ muốn nghe thấy giọng nói người ấy nhất là giữa đêm khuya thế này. Tốt rồi, bây giờ , nên làm gì đây hả ?

-Vâng . – Vy Anh nhỏ giọng vẻ hối lỗi.

Duy Phong gõ gõ những ngón tay


Old school Easter eggs.