là côn đồ ! – Vy Anh phẫn nộ , cô rất hối hận, sao lúc sáng không cười trước mặt hắn nhiều hơn chứ !
Mấy đứa kia thấy Vy Anh như thế lại dồ lên :
– Đó gọi là quân tử, có thù phải trả ! Cậu đúng là chẳng biết gì !
– Vì cậu Bùi Quang mới bị đánh , cậu còn nói thế được hả Vy Anh ?
– Gì cơ ? Lúc nãy bảo vì trường, sao giờ lại là vì tớ. – Vy Anh không tự chủ được mà lùi ra sau trước thái độ hung hãn của bọn họ.
Mấy đứa biết mình lỡ miệng nên im một lúc lại nói :
– Là vì trường có cậu đó !
– Đúng , là vì cậu ở trong trường này.
– Các cậu còn bênh hắn, nếu không phải hắn chủ động đánh đội kia trước thì tớ cũng không bị đánh oan.
Trúc Vũ ghé tai cô, thì thầm :
– Thực ra lúc đó chỉ mình cậu mải ngắm anh Duy Phong tới nỗi không biết gì nên mới bị .
Vy Anh cắn cắn môi , có chút xấu hổ nhưng vẫn không chịu nhượng bộ:
– Tên kia khích bác linh tinh nên mới bị Bùi Quang đánh, các cậu đừng có lôi tớ vào chứ.
– Cứ lôi cậu vào đấy.
– Tớ nói Bùi Quang là do cậu mới bị đánh. Ai đồng ý giơ tay.
Khỏi nhìn cũng biết, tất nhiên là ngoại trừ cô và Trúc Vũ thì tay ai cũng giơ lên rất hùng hồn.
– Đa số thắng tiểu số nhé.
– Vậy, Vy Anh, lỗi là do cậu, cậu đi đền bù Bùi Quang đi.
– Xin lỗi người ta đi.
– Ngay và luôn đi.
Vy Anh nhăn mặt, Trúc Vũ cũng bắt đầu khó chịu thay cho cô:
– Dựa vào đâu mà Vy Anh lại phải làm những việc như thế.
– Đúng , Vy Anh không cần làm !
– Ai , ai vừa nói Vy Anh không cần hả ? – Một đứa đập bàn hét.
Rồi tất cả cùng im lặng … nhìn nhau, rồi nhìn về phía cửa lớp.
Sau đó, dùng tốc độ ánh sáng để giải tán. Đọc sách, nghe nhạc, lau bảng … như chưa hề có việc tranh cãi vừa rồi.
Vy Anh với Trúc Vũ tròn mắt, quá choáng . Thật không ngờ xung quanh lại toàn là cao nhân.
May mà Bùi Quang cũng không nói gì thêm, chỉ buông ra một câu :
– My , tối anh không đi được, em nhớ nhắn anh Việt như thế.
My lí nhí :
– Vâng ạ, chân anh ấy cũng đỡ rồi, mai có lẽ sẽ tới trường.
Việt là bạn thân cùng lớp với Bùi Quang, đương nhiên là cũng nằm trong hội thích bạo lực với Bùi Quang, đó cũng chính là lí do My biết rõ vụ việc như thế.
Bùi Quang ừ một tiếng rồi đi , tất cả thở phào , nhưng không ngờ, tự nhiên lại xuất hiện thêm một quái nhân nữa, người ấy bảo :
– Anh đi hẹn hò với chị Hoài Vân phải không ?
Bùi Quang ngay lập tức quay phắt lại, cả đám im phăng phắc, Vũ nắm chặt tay Vy Anh đầy căng thẳng.
Nhưng cũng không ngờ Bùi Quang chỉ gật đầu rồi bỏ đi.
Vy Anh còn chưa bình tĩnh lại thì mấy người kia đã nhào tới hỏi tới tấp .
Và cũng chỉ mấy ngày sau đó, câu chuyện tình lãng mãn của Bùi Quang và Hoài Vân được thêu dệt nên và lan truyền khắp trường nhanh tới chóng mặt.
Còn cô và Trúc Vũ thì lúc nào cũng phải lén lút, ngó trước ngó sau, lẩn trốn như bị truy nã, gặp Bùi Quang là chết chắc đấy !
Đang trốn ở trong căng tin vừa ăn vừa lấm lét nhìn xung quanh thì Mạnh Vũ ngồi bên không khỏi thấy lạ mà thắc mắc :
– Sao lại lén lút như …
Chưa nói hết, Vy Anh và Trúc Vũ đã chồm đến bịt miệng làm Mạnh Vũ ngã nhào khỏi ghế, mà như vậy chính là đang gây chú ý.
Mấy bàn bên cạnh thấy vậy thì ồ lên. Xui hơn nữa, Bùi Quang lúc đó đang vào tới cửa , nhìn ba người bọn họ cười đầy ẩn ý. Trúc Vũ tay trái kéo Mạnh Vũ dậy, tay phải kéo Vy Anh chạy như bay. Ra tới gần cổng trường, Mạnh Vũ dừng lại, bắt phải nói hết tất cả mọi chuyện . Không còn cách nào khác, đành phải kể hết.
Nghe xong, Mạnh Vũ cười lớn bảo bọn cô ngốc.
-Bùi Quang gật đầu có nghĩa là thừa nhận. Hai em cần gì trốn cậu ta ?
Cũng trong khoảng thời gian này, hôm nào không có buổi học thêm chiều thì Vy Anh sẽ tới Đại Học Kinh Tế. Nơi đó nằm khá xa, khoảng tầm 30 phút đi xe đạp. Vy Anh muốn nhìn thấy anh, rất rất muốn.
Nỗi nhớ đang lớn dần trong cô, không ngừng thúc giục cô đi tìm anh.
Rồi sáng sớm Vy Anh cũng tranh thủ đi đến và chỉ đứng từ xa ngó vào . Tuy nhiên, chưa một lần nào thấy bóng anh.
Đều đặn mỗi ngày, Vy Anh đều nhắn tin cho anh. Nội dung ngắn như :
“ Mai nắng lên rồi , anh chỉ cần mang theo áo khoác mỏng thôi nhé. “
“ Anh thấy lạ không nhé,nhà soạn nhạc Beethoven không biết tính phép nhân đấy “
Nhưng chỉ duy nhất một lần anh nhắn tin lại cho cô, vỏn vẹn vài chữ khô khan :
“ Em là ai ? ”
“ Em không làm phiền tới anh chứ ? Nếu không, anh hãy để em tiếp tục việc này nhé ? ”
Không thấy anh nhắn gì thêm , Vy Anh lại hì hục gửi những tin nhắn cho anh.
Trời đã bắt đầu ấm dần , gió không còn mạnh bạo mà chỉ nhè nhẹ lướt qua. Lúc Vy Anh và Trúc Vũ vào lớp thì bị một người gọi giật lại.
Trong căng tin náo nhiệt và có phần ồn ào, Hoài Vân mỉm cười :
– Lâu lắm không gặp ! Chị mời hai đứa ăn một bữa, không phiền chứ ?
Hôm nay Hoài Vân có vẻ lạ, giống như đang suy nghĩ điều gì . Được một lúc , chị nói :
– Dạo gần đây hai em có thấy anh Bùi Quang để ý tới ai không ?
Vy Anh và Trúc Vũ im lặng, bởi chưa biết rõ ý chị muốn đề cập tới điều gì.
– Dạo gần đây anh Quang không quan tâm tới chị, nên chị mới hỏi 2 em như thế.
– Tụi em không thân với anh ấy lắm . – Vy Anh thật thà trả lời, cô ngạc nhiên vì điều riêng tư này lại được Hoài Vâ