ra lí do để che đậy sự vô duyên của hắn mà hắn còn như thế đấy. Cô đưa tay ra định lấy lại điện thoại thì Bùi Quang né người ,lại chuyển sang chê bai :
-Trò này mà cũng chơi. Thật là…
Bùi Quang bắt đầu di chuyển ngón tay trên điện thoại.
-Trả lại đây, làm cái gì thế ? – Vy Anh đứng luôn dậy, tìm cách lấy lại .Con người này …càng lúc càng giống quái nhân như thế là sao nhỉ ?
Cứ mỗi lần cô sắp cướp được thì Bùi Quang lại giơ tay lên cao, vẻ mặt khiêu khích .
Sau một lúc giành giật, kết quả thu về vẫn là con số không, Bùi Quang nhìn xuống cô rồi lắc đầu :
-Với chiều cao như thế này , em nghĩ là em có cơ hội ?
Vy Anh hậm hực , mắt hình viên đạn ngước lên nhìn hắn nhưng …không làm được gì.Chỉ cần bây giờ Bùi Quang mà biến thành một thứ gì đó nhỏ bé thì cô sẵn sàng nghiền nhỏ và bóp nát.
Bùi Quang lại bắt đầu chọc tức , khua khua cái điện thoại ngay trước mặt , vẻ mặt thì đắc chí , đáng ghét.
Đến lần thứ n thất bại, cô kéo luôn tay Bùi Quang xuống cắn …cắn , cắn và …cắn.
*
Tối thứ bảy rảnh rỗi, sau khi hai mẹ rủ nhau đi dạo bộ thì chỉ còn lại bốn người ở nhà. Nguyễn Huy nửa nằm nửa ngồi trên sô pha, than vãn :
– Cuối tuần ở nhà như thế này chán quá đi !
Mạnh Vũ chăm chú xem kênh thể thao, hỏi bâng quơ :
– Thế hôm nay anh không đi đâu chơi hả ?
Trúc Vũ bóc vỏ cam, đưa cho Mạnh Vũ :
– Chán thì cho anh ở nhà một mình nhé ?
Nguyễn Huy ngồi luôn dậy, chỉ tay vào Mạnh Vũ vàTrúc Vũ :
– Này ! Không mời anh mà ăn như thế à ?
Tất nhiên … hai người tên Vũ kia …tảng lờ.
Vy Anh đang gặm táo, hào phóng ném cho anh một quả.
Nguyễn Huy bắt lấy…nhăn mặt :
– Em để thế này thì anh ăn kiểu gì.
Vy Anh lạnh lùng :
– Gặm.
Nguyễn Huy liếc cô một lúc , không thấy cô phản ứng gì nên ngồi im…gặm.
Một lúc sau, không chịu nổi cái cách anh Huy gặm táo nên Vy Anh tự giác gọt đưa anh một quả.
Nguyễn Huy xoa đầu cô :
– Đáng lẽ Vy Anh phải là em gái ruột của mình mới đúng !
Vy Anh gạt tay anh ra :
– Không, em tốt bụng quen rồi, thấy anh già nua, không có răng để gặm táo nên mới gọt cho anh đấy.
– Ồ, hóa ra là cậu sợ anh ấy gãy răng.
– Vy Anh, em không cần lo cho anh ấy, già rồi răng cũng tự nhiên gãy thôi.
Rồi ba người cười ha hả. Nguyễn Huy thả luôn quả táo, đứng phắt dậy, bước về phía cửa vẫn không thấy ai níu kéo nên dừng lại, hắng giọng :
– Lâu rồi chưa đến quán Mun, hôm nay mình cũng rảnh đấy chứ nhỉ !
Ngay tức khắc, Vy Anh với Trúc vũ hét lên :
– Anh Huy mua kem cho tụi em với nhé.
– Cái gì cơ ? Anh nghe không rõ .
Bọn cô ầm ĩ :
– Anh Huy mua kem cho tụi em với.
Nguyễn Huy gật đầu rồi nhìn nhìn Vy Anh :
– Đi với anh cho vui ! Ở lại mà phá đám hai tên kia hả ?
***
Quán Mun hôm nay rất đông khách, không khí vô cùng náo nhiệt. Vừa thấy Vy Anh, Mun liền mắt sáng, vẫy vẫy :
– Vy Anh, lại đây.
Có lẽ do quán ồn nên chị kêu hơi to, vì vậy, có một số người quay lại nhìn cô. Bộ đồ con gấu càng làm cô thêm nổi bật. Vy Anh tiến tới thì bị chị kéo tay cô, thì thầm :
– Đến đúng lúc lắm.Người mà chị từng kể cực kỳ đẹp trai, phong độ ấy, cũng đang ở đây đấy.
Trước lúc gặp Duy Phong, nghe như vậy có lẽ cô đã chạy tới ngắm nghía người kia, nhưng bây giờ, cô không hứng thú !
– Chuẩn với yêu cầu của em lắm đấy . Rất xuất sắc !
Vy Anh bĩu môi :
– Người em đang theo đuổi chắc chắn còn cừ hơn.
– Không thể nào . – Chị Mun kéo tuột cô tới khu vực khách Vip, chỉ vào một cái bàn – Em nhìn đi. Người mà em theo đuổi có bằng không ?
Bên cạnh cửa sổ, một chàng trai mang bộ vest lịch lãm, đôi chân dài buông dưới bàn . Nhìn nghiêng , nét mặt anh cao ngạo . Trước mặt anh là ly coffee có làn khói vương quanh và một ly kem . Anh đang điềm đạm … ăn kem .
Đối diện với anh, một cô gái có mái tóc hạt dẻ xõa ngang vai, áo cánh dơi, quần jeans mài bó sát. Cô mang một đôi giày cao gót.
Và cô ấy cũng như tất cả những người xung quanh, đều mải mê ngắm nhìn anh.
Người ấy, cô gái ấy … Vy Anh đều quen.
Cô im lặng, mím chặt môi . Trong đôi mắt cô chỉ hiện hữu hình ảnh trước mắt.
Trái tim cô đang run rẩy…Hai người ấy tạo nên một khung cảnh rất đẹp !
Để ý thấy sự bất thường của cô, chị Mun đùa :
– Thấy người ta tuyệt nên sợ à ?
– Ai ? –Nguyễn Huy vừa cất xe xong, nhìn theo hướng ánh mắt của Vy Anh.
Anh cũng hơi sững người rồi đặt tay lên vai Vy Anh trấn an, hành động đó làm cô bình tĩnh hơn.
– Ồ, Duy Phong kìa, quên hỏi xem em với cậu ấy đến đâu rồi !
Vy Anh quay phắt lại nhìn Nguyễn Huy ,anh đang đùa với cô chắc ?
– Xin chào ! Thật trùng hợp, hai người cũng tới đây !
Nguyễn Huy kéo Vy Anh tới bàn cạnh cửa sổ, lên tiếng chào hỏi.
Duy Phong ngẩng đầu, ánh mắt anh chạm vào người Vy Anh một cách nhanh chóng như chỉ lướt qua . Hừm, Vy Anh không có sức hấp dẫn tới thế ?
– Luật sư Huy cũng trốn việc tới đây hả ? – giọng nói tao nhã của Hoài vân nhẹ nhàng vang lên – Hai anh em ngồi đây luôn nhé !
Nguyễn Huy ngồi xuống một cách tự nhiên,chỉ còn mỗi Vy Anh là vẫn đứng bất động . Cảm thấy thế nào không ổn nên Vy Anh ngượng nghịu cúi đầu thay cho câu chào rồi cũng đặt người xuống chiếc ghế cuối cùng bên cạnh anh.
Tim Vy An
