? Tổng giám đốc chúng tôi vừa đẹp trai, vừa thành đạt vừa…
– Anh ấy xuất sắc, hoàn hảo. Tôi biết . Hừm, mà sao tôi lại nói với anh những thứ này ?
– Vì tôi là thư kí riêng của tổng giám đốc.
– À nhỉ. Nhưng mà tôi sắp phải vào học rồi. Làm sao bây giờ ?
– Vậy tôi sẽ chuyển lời giúp bạn . Hẹn gặp lần sau !
– Thật sao ? Cảm ơn bạn thư kí nhé.
– không có gì đâu !
Bên kia im lặng một chút , giọng trẻ con lại vang lên :
-Bạn thư kí ơi , nhưng mà tổng giám đốc của bạn là ai ấy nhỉ ?
Thư kí Hoàng ho sặc sụa :
-Không phải chứ ? Là Hoàng Duy Phong.
-Woaa, anh Duy Phong là tổng giám đốc sao .
-Bạn này, vậy bạn có biết bạn đang gọi cho ai không ?
-Tớ chỉ biết số này là số của Duy Phong, tớ không biết anh ấy lại có chức vụ như vậy. Xin lỗi nhé.
– ok, không sao. Bạn học tốt nhé. Tôi chuyển lời giùm cho.
Thư kí Hoàng vừa ngắt máy liền nhận được ánh mắt sắc bén từ Duy Phong.
– Chuyện gì vậy ?
– Một cô bé gọi tới . Cô ấy bảo là cô ấy không phải là người hâm mộ bí mật của cậu!
Ngón tay Duy Phong đánh trượt vào một bàn phím, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc :
– Có thể nhắc lại không ?
– Có. Họ nói em không phải người hâm mộ bí mật của anh– Thư kí Hoàng hét lên theo đúng âm điệu hùng hồn mà cô bé đã nói.
Lần này, Duy Phong thể tập trung được nữa , anh đưa tay ra cướp lại máy đen.
Anh lướt qua màn hình khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra. Khóe miệng anh nâng lên.
Thấy thư kí Hoàng nhịn cười, anh đặt di động đen xuống , giả vờ quay lại làm việc :
– Sao ? Không phải là không phải fan của tôi rồi à ?
Thư kí Hoàng xua tay :
– Đâu có ! Tôi đâu nói gì cậu. Nhưng máy này là máy đen mà ?
Duy Phong lia chiếc điện thoại đen lên bàn, ừ hử một tiếng với vẻ mặt thờ ơ.
– Vậy sao …cô ấy lại..
Duy Phong ném cho thư kí Hoàng một tập tài liệu , cắt đứt sự nhiều chuyện của anh ta :
– Anh đi làm việc !
Nhìn bóng thư kí Hoàng miễn cưỡng rời đi, Duy Phong bật cười thành tiếng.
Thật ra anh có hai chiếc điện thoại cùng kiểu dáng nhưng khác màu. Chiếc màu trắng là chiếc anh dùng để liên lạc với người thân và bạn bè. Còn chiếc màu đen này chỉ phục vụ công việc.
Lần đầu tiên bắt gặp tin nhắn của cô bé ấy, anh đã rất ngạc nhiên. Nhưng không thể phủ nhận rằng dần dần anh đã để ý tới cô bé ấy thú vị ấy và dần dần chiếc màu đen này … không còn dùng cho công việc nữa.
Không phải người hâm mộ bí mật của anh ? Nhóc này có ý gì đây ?
Mùa đông là những chuỗi ngày ảm đạm đầy gió và mưa.Mọi thứ cứ trở nên chậm chạp và tẻ nhạt hơn. Vy Anh cảm thấy như mình đã sống cái ngày này một trăm lần rồi vậy.
Tiết lý với một đống lý thuyết khô khan cũng trôi qua. Cô với Trúc Vũ lười nhác nửa ngồi nửa tựa lên bàn chơi Angry bird – Con chim khùng. Có tiếng bước chân tới gần , cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên. Nhưng lại nghe tiếng nhao nhao của lớp và cả tên-ngồi-kế-bên nên cô cuối cùng cũng phải xem cái đám-ồn-ào đó là cái gì.
Trước mặt cô,Bùi Quang xuất hiện cùng với một đống đồ lỉnh kỉnh. Sau khi dùng mắt dẹp hết những lời xì xầm, bàn tán , Bùi Quang bắt đầu thả đống đồ ăn vặt đó, chính xác là thả hết xuống bàn bọn cô.
Vy Anh nhìn hắn như một quái nhân.Nhưng cũng nên mừng cho nền khoa học vĩ đại của thế giới, họ sắp tìm ra người hành tinh rồi đấy!
Bùi Quang ra hiệu cho bọn cái My đứng gần đó tới, chỉ chỉ :
-Chỗ này, bọn em lấy cái cũng được trừ hai hộp kia ra.
-Anh nói thật chứ ?
Trước những ánh mắt lấp lánh long lanh đầy mong đợi , Bùi Quang hờ hững nói như ra lệnh :
-Bọn em có 5 giây. – Bắt đầu đưa ngón tay lên – Năm…bốn…
Và chưa cần đếm đến hai, trên bàn đã bị thu dọn sạch sẽ, chỉ còn trơ trọi hai hộp kem. Thật kinh khủng !
Thực hiện xong loạt hành động bất bình thường mà không ai có thể hiểu được, Bùi Quang đẩy một trong hai hộp tới trước mặt cô, thản nhiên :
-Của Vy Anh, kem hạnh nhân !
Lảng tránh ánh mắt khó hiểu của cô , lại quay qua nói với Trúc Vũ :
-Còn đây là của Trúc Vũ, kem socola.
Trúc Vũ tròn xoe mắt, ngơ ngác hỏi một cách cực kì ngây thơ :
-Của em á ? Em có bao giờ ăn kem socola đâu ?
Sau một khắc im lặng , Bùi Quang liền quay mặt nơi khác …có vẻ lúng túng.
Nhìn thấy một Bùi Quang như bây giờ … Vy Anh phá lên cười gục trên bàn . Trúc Vũ dù cố gắng lắm nhưng có lẽ không chịu nổi nên cũng cười lớn.
Bùi Quang ho nhẹ , nhíu mày nhìn bọn cô, biện hộ :
-Đây là Mạnh Vũ nhờ anh đưa đến.
Lần này hai người cười lớn hơn nữa, thậm chí cô còn suýt té xuống ghế. Có phải Mạnh Vũ mới quen bọn cô hôm qua đâu, chả lẽ kem Trúc Vũ thích là kem gì cũng không nhớ ?
Bùi Quang khoanh tay với vẻ mặt hơi mất kiên nhẫn :
-Vui lắm à ? Sao hai em lại có thể cười như vậy ?
Dù sao, Bùi Quang cũng có ý tốt đưa kem cho bọn cô, tuy có hơi …kỳ quái một chút nhưng cũng không nên làm hắn khó xử .
Vì vậy, bằng mọi cách có thế, Vy Anh cố ngưng cười, giơ điện thoại ra:
-Trò Angry bird này …buồn cười thật.
Trúc Vũ vừa gật đầu vừa ôm bụng :
-ừ, công nhận trò này …buồn cười ghê.Haha.
Bùi Quang bỗng giật lấy chiếc di động , xem xem một lúc ,nheo mắt :
-Cái này mà vui. Game con nít.
Muốn làm người tốt cũng khó, Vy Anh chỉ đưa đại
