Polly po-cket
Này nhóc, anh trót thích em rồi

Này nhóc, anh trót thích em rồi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323615

Bình chọn: 7.00/10/361 lượt.

khó, cha mẹ mất sớm, trước khi chết lại đẻ thêm một cô em gái làm Minh Quân càng thêm khổ. Nhưng vì thương em, cuối cùng cậu vẫn phải bỏ học, làm lụng vất vả nuôi sống cho cả hai. Hằng ngày cậu lên rừng đào khoai sắn ăn qua ngày…Tốp! Tốp khẩn cấp! Giữa biển khơi bao la sao lại có vụ lên rừng đào khoai sắn ở đây? Rõ ràng là rất vô lý. Tại sao lại có sự vô lý này? À thì vì câu chuyện phía trên hoàn toàn không có thật chứ sao nữa. Tất cả chính là, đơn giản thôi, suy nghĩ tự biên tự diễn của Nguyễn Linh Chi đó.– Này, bao giờ cô mới cho xuất hiện nàng công chúa xinh đẹp đến giải cứu anh thế hả? – Quân ngáp dài, cố đẩy câu chuyện hoa mộng của con nhóc ra khỏi tai.– Tôi chỉ kể lại cuộc đời anh dựa vào lời anh kể thôi mà!Thực ra thì là thế này: Vì con nhóc vứt toẹt tiền bạc của cải di động vân vân và vân vân của mình lại bãi cát mà long nhong chạy theo hóng chuyện với anh nên giờ không xu dính túi. Cuối cùng trước ánh mắt cún con (thực tế là cưỡng chế) của cô, hai người đành tình thương mến thương nắm tay nhau đi bộ về nhà Hoàng Minh Quân, vốn gần đây. Nói vậy thôi chứ ban đầu nó cứ đi cách xa anh mười mét như để nói cho người ta hay “Tôi không quen anh ta” vậy.Cho đến lúc chẳng hiểu vì sao cơ miệng giật giật, bèn lân la lại gần hỏi thăm tên tuổi rồi hoàn cảnh gia đình, xong rồi mới biến thiên cành câu chuyện đầy cảm động phía trên kia.Trên thực tế, cuộc đời từ trước đến nay của Hoàng Minh Quân có thể tóm tắt như sau: cha là người làng chài cưới mẹ con nhà mổ lợn, sinh ra hai đứa con đột biến gen đẹp trai xinh gái hơn người. Cha mẹ mất sớm, chỉ còn hai anh em nuôi nhau, tuy thế cũng đủ ăn học. Minh Quân bây giờ đã là sinh viên đại học, có học bổng hẳn hoi, nhưng sáng đi học chiều vẫn hót rác được như thường, ngoài ra thì còn làm thêm n công việc khác nữa. Hè thì càng tốt, làm đủ việc cả ngày không sợ nhàn. Đương nhiên là chuyện cá vàng với khoai sắn chỉ là truyền thuyết (do nó) đồn thổi thôi, không cần để ý.Đi gần hai mươi phút đồng hồ, nghe con nhóc áo hoa sống chu mỏ hồng lên đấu khẩu với mình, mặt mũi thì đỏ ửng, mồ hôi lấm tấm, Hoàng Minh Quân thấy khó chịu đến phi thường. Mồm ai cũng chỉ có một cái, bộ nói nhiều thế nhỡ nó mỏi rồi hết tranh ăn được với người khác thì sao? (Vâng, Quân ca cứ nghĩ ai cũng như cậu ta) Linh Chi của chúng ta với trang phục vi phạm pháp luật ( thiếu vải trên 10%) đi đến đâu thu hút ánh mắt của các nam thanh nữ tú đến đấy. Mặc dù đi cạnh túi rác rõ to nhưng ánh hào quang phát ra rực rỡ từ cơ thể đồng chí vẫn lấp lánh không ngừng, làm bao nhiêu xe cộ trên đường va nhau như domino vì tài xế quá chói mắt. Cuối cùng cũng dắt được ông giời con về ổ chó, vốn là một ngôi nhà nhỏ xíu nằm ngay đầu một con ngõ sát bãi biển, sáng sớm vừa mở cửa ra là đã tha hồ… dọn rác rồi. Nói vậy chứ thực tình thì biển ở đây nhìn xa cũng đẹp lắm chứ bộ.Quân dặn đi dặn lại:– Cô ở yên đây, chờ anh đi mang rác đến bãi phân loại đã rồi sẽ gọi điện cho người nhà cô sau, muộn lắm rồi. DAY 1 (PART 2). ĐẾN NHÀ (2)– Anh tốt hơn một tí thì chết được à? Sao không cho tôi vào nhà?_nó gắt lênNắng đã lên đến đỉnh điểm của sự nóng rồi đấy cha nội ạ! Bộ anh ta không biết Trái Đất đang nóng lên và việc đứng ngoài cửa ba mươi phút có thể dẫn đến mất nước mà chết lâm sàng hay sao?– Cô đi theo phiền lắm. Với lại cho cô vào nhà chút nữa em gái anh đi học về nó không biết cô là ai rồi gọi cảnh sát thì sao? Cô có biết cô sẽ gặp rắc rối thế nào không?… – Đang định nói tiếp thì bị đôi mắt cún con chặn miệng.– Anh thật biết lo cho người khác! – Cảm động ứa nước mắt.– … Cô có biết tốn tiền điện thoại lắm không hả? Nhỡ bố mẹ cô không đến thì anh phải đóng tiền bảo lãnh cho cô thì sao?_Nói nốt.– ….À vâng, dù sao thì vế trước cũng đủ lắm rồi…_ Nó vừa nghĩ vừa tủi thân, lấy khăn chùi nước mắt.Cuối cùng anh cũng dứt được con nhím biển mà tiếp tục buôn tẩu giang hồ, làm chuyện nghĩa hiệp. Trên đường đi mà lòng anh cứ vui phơi phới, miệng còn lẩm bẩm hát “Hãy phân loại rác vì đó là tài nguyên quý giá ~ …!”Nhưng khi vừa đi từ bãi phân loại rác trở về, anh thấy…… trước cánh cửa trống không– Nữa nào! Tiếp nào! Đặt nữa đi đặt tiếp nào!!_Chính là cái giọng thánh thót oanh vàng đó. Và chủ nhân của nó đang ngồi giữa một lũ đầu trâu mặt ngựa, chính xác hơn là các công dân lao động không chân chính lắm của cái ngõ ven biển này.Khi hai con xúc xắc cùng một lúc lăn xuống cái chiếu cói bẽ xíu đặt trên sàn nhà cũng là lúc tay con nhóc bị nắm chặt và có một lực kéo làm nó phải đứng tuột dậy khỏi sàn.– Cô- đang – làm – cái – quái – gì – ở – đây ?!Linh Chi trợn tròn mắt nhìn anh chàng đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại trước mắt.– Gì thế? Tôi đứng chờ anh lâu quá, tự nhiên họ đi qua rủ tôi vào ngõ chơi đổ tôm chứ bộ! Cũng vui mà?Nghe thấy câu trả lời ngây ngô của con nhóc, anh chỉ còn nước tức xì khói mà nhìn lũ con bạc đang ngồi dưới sàn cười nhăn nhở, rõ ràng là đám đàn ông này đang có mưu đồ bất chính. Anh chỉ cần dùng một phần triệu trong số dây nơ ron thần kinh thiên tài của mình để tưởng tượng ra cảnh cô ta hớn hở nắm tay bọn đểu cáng này đi khỏi nhà mình.– Mấ