XtGem Forum catalog
Nắng ấm về sau giông bão

Nắng ấm về sau giông bão

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325675

Bình chọn: 8.00/10/567 lượt.

chuẩn bị sẵn đưa cho ông, mọi động tác như được lập trình sẵn, từng hành động phối hợp nhanh chóng ăn ý. Khung cảnh trước mắt như thước phim đen trắng quay chậm, Hạ Anh ngây người nhìn, ánh mắt dường như không tập trung vào một điểm cố định, mơ hồ hoang mang. Cả thế giới trước mắt cô đen tối, bản thân cô như đang rơi từ trên cao xuống địa ngục sâu thẳm.

Bác sĩ toát mồ hôi… điện tâm đồ chỉ một đường thẳng…

Cơ thể bà Huệ Chi bật lên rồi lại hạ xuống.

“Cho dòng điện mạnh lên!”

Ông bác sĩ lớn tiếng ra lệnh. Cơ thể bà lại một lần nữa bật lên rồi rơi xuống, điện tâm đồ vẫn chỉ một đường thẳng.

Bà nằm yên trên giường, như ngủ một giấc bình yên, trên môi còn thoáng hiện nét cười.

Một lúc lâu sau bác sĩ bước ra, ánh mắt bất lực:

“Thật xin lỗi gia đình, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Hạ Anh nghe vậy, cô khuỵu xuống, cả người như bị rút hết sinh lực, ánh mắt thẫn thờ, cô đờ đẫn ngồi xụp xuống đất, nước mắt không ngừng rơi xuống:

“Hạ Anh…” Nam Phong vội vàng đỡ lấy Hạ Anh.

“Bình tĩnh lại đi em.” Nam Phong đau lòng ngồi xuống bên cạnh an ủi cô.

“Em vất vả lắm mới kiếm đủ tiền chuẩn bị phẫu thuật cho mẹ vậy mà bây giờ… Họ đang lừa chúng ta phải không anh?” Cô vẫn không ngừng nói, ánh mắt thẫn thờ tuyệt vọng. Lệ Thu, ông Minh, ông Huy Phúc nhìn thấy Hạ Anh như vậy ai cũng đau khổ nhưng không biết phải làm sao. Nam Phong đỡ Hạ Anh đứng dậy, dìu cô vào bên trong.

“Hạ Anh, con đừng quá đau lòng.”

Hạ Anh nghe giọng ông Minh cô khẽ ngẩng đầu lên nhìn ông, ánh mắt vô hồn:

“Ông đến đây làm gì? Mẹ tôi không muốn gặp ông đâu.”

“Hạ Anh.” Nam Phong khẽ nhắc.

“Không phải ông mẹ cũng sẽ không như vậy. Mẹ đợi ông cả đời, đau khổ vì ông. Không phải như vậy mẹ sẽ không bị bệnh, không phải tại ông thì mẹ đã có cuộc sống hạnh phúc. Tất cả đều là vì ông, tôi ghét ông, tôi hận ông…” Hạ Anh nói rồi bật khóc nức nở, dường như cô đã dùng hết dũng khí, đau khổ, chịu đựng của bao nhiêu năm ra. Ông Minh lặng người không nói được lời nào nhìn Hạ Anh thẫn thờ rời đi. Hạ Anh yên lặng ngồi xuống bên cạnh bà Huệ Chi ngắm nhìn bà hồi lâu, khuôn mặt bà tái nhợt, cô khẽ đưa tay lên sờ gương mặt bà:

“Mẹ ơi, mẹ thấy trong người thế nào rồi?”

Căn phòng im lặng đến ngạt thở, một lúc lâu sau đó, dường như kì tích đã xảy ra, bà Huệ Chi hình như nghe được tiếng Hạ Anh nói, bà khẽ mở mắt ra nhìn cô:

“Mẹ không sao, đứa bé ngốc nghếch này lúc nào cũng chỉ biết khóc thế hả? Mẹ không sao, mấy hôm nữa là khỏe lại thôi. Mẹ sẽ không bao giờ rời xa con cả.”

“Mấy hôm nữa mẹ khoẻ rồi con sẽ đưa mẹ đi du lịch nhé, mẹ vẫn muốn vào trong Sài Gòn đúng không, hay là đi sang nước ngoài cũng được. Mẹ lúc nào cũng tiếc tiền không chịu đi đâu.” Hạ Anh khẽ cười nhìn bà.

“Được, mẹ khoẻ rồi chúng ta sẽ đi du lịch.” Bà âu yếm nhìn con gái, bà tay dịu dàng vuốt mái tóc cô.

Lệ Thu đứng bên ngoài nhìn mà không dám bước vào, cô ôm lấy Mạnh Trung khóc nức nở.

Bà Huệ Chi khẽ mỉm cười mãn nguyện, bàn tay lới lòng dần rồi buông xuống.

“Mẹ ơi…” Hạ Anh run run nói, mắt đỏ hoe, nước mắt như muốn rơi xuống, nhưng bị cô cố gắng kìm nén lại.

Lúc còn sống, bà Huệ Chi không có nhiều bạn bè nên lúc đưa tang cũng không có ai ngoài vài người hàng xóm bên cạnh và người quen của Hạ Anh dưới Hà Nội. Từ đầu đến cuối Hạ Anh chỉ yên lặng đứng bên cạnh áo quan của mẹ, ánh mắt tĩnh lặng, trỗng rỗng, hành động cứng nhắc cúi đầu cảm ơn mọi người. Thời gian viếng kết thúc, nhân viên ở nhà tang lễ đến chuẩn bị đưa bà Huệ Chi đi, Hạ Anh mới sực tỉnh như một cái máy, sợ người ta đưa bà đi mất, cô bật dậy chạy theo.

“Đừng, đừng đưa mẹ tôi đi… Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con đi… mẹ ơi…”

Hạ Anh khóc đến khản tiếng, nói không lên lời, sau cùng chỉ còn lại những tiếng thổn thức trong vòng tay Nam Phong. Anh vất vả lắm mới giữ được cô lại không để cô chạy theo xe đẩy đưa bà Huệ Chi đi hỏa táng, mấy ngày không chịu ăn uống không hiểu cô lấy sức ở đâu mà khỏe như vậy.

NẮNG ẤM VỀ SAU GIÔNG BÃO – CHƯƠNG 24.2

Nam Phong đi làm về, thấy Hạ Anh ngồi trên giường trong phòng ngủ, tay vẫn ôm bình sứ đựng tro cốt của mẹ, ánh mắt vô hồn. Mấy hôm nay cô đều như vậy, từ khi bà Huệ Chi mất, Hạ Anh dường như không còn một chút sức sống.

“Em đói chưa? Tối muốn ăn gì để anh nấu?” Nam Phong dịu dàng ngồi bên cạnh cô hỏi.

Hạ Anh không buồn nhìn anh một cái mà quay đi.

“Ngoan, đừng cứ mãi như này được không em? Anh biết trong lòng em không dễ chịu, anh cũng vậy, nhưng nếu mẹ biết em như này làm sao mẹ yên tâm được?”

Thấy Hạ Anh không hề nhúc nhích hay phản ứng, anh bất lực thở dài rồi đứng dậy đi vào bếp nấu cơm.

Nam Phong loanh quanh trong bếp một lúc, khi bưng đồ ăn ra ngoài thấy Hạ Anh đứng trước cửa bếp nhìn mình, anh vui vẻ cười.

“Em đói rồi phải không? Anh nấu xong cơm rồi, lại đây ăn thôi.” Anh đặt đĩa xuống bàn rồi chạy lại đỡ Hạ Anh nhưng cô vừa đi được vài bước thì ngã xuống đất và ngất lịm đi.

Lệ Thu từ sân bay nghe tin Hạ Anh nhập viện liền vội vã chạy vào. Tới nơi thấy Nam Phong đang ngồi trên ghế, vẻ mặt lo lắng, ánh mắt nhìn Hạ Anh đang nằm trên giường bệnh không rời.

“Chị ấy sao rồi anh?” Cô khẽ hỏ