c đầu thở dài.
“Hạ Anh về à cháu?”
“Vâng, cháu chào cô.” Hạ Anh tươi cười và đặt bó rau ở ngoài sân.
“Mấy hôm nay đều là Hải Đăng mang rau sang cho cô đấy chứ. Hai đứa lại hoà hợp rồi phải không? Cô bảo từ ngày xưa rồi mà mẹ cháu không tin, hai đứa trông đẹp đôi như này sớm muộn cũng làm đám cưới thôi.” Cô Bình vui vẻ nói.
“Cô ơi, chúng cháu chỉ là bạn thôi.” Hải Đăng giải thích.
“Ôi dào, hai đứa giấu giếm làm gì, ai ở đây chẳng biết tình cảm của hai đứa rất tốt, sau này có làm đám cưới thì đến nhà cô tổ chức, rộng rãi thoải mái…” Cô Bình vẫn huyên thuyên không ngừng, Nam Phong đứng gần đấy đều nghe thấy cả, anh tức giận chạy đến lôi Hạ Anh đi khiến bà Bình ngơ ngác nhìn theo.
“Ơ cái người kia là ai thế? Sao không nói gì đã kéo Hạ Anh nhà chúng ta đi, thật không lịch sự tí nào.”
“Người đó là bạn trai của Hạ Anh cô ạ.” Hải Đăng nói.
“Ơ thật hả? Vậy lúc nãy… Thôi chết, liệu có cãi nhau không?” Bà Bình lo lắng hỏi.
“Chắc không sao đâu, cháu đi xem sao, cô cất rau vào nhà giúp cháu nhé!” Hải Đăng nói rồi đi theo hướng Hạ Anh và Nam Phong vừa đi.
Hạ Anh bị Nam Phong cầm tay lôi đi, cô tức giận vung tay thoát ra nhưng anh càng nắm chặt tay không chịu buông. Hai người giằng co hồi lâu anh mới chịu buông tay.
“Anh bị làm sao vậy? Buông em ra… đau!”
Nam Phong buông tay, thấy cổ tay cô đã đỏ lên vì bị anh dùng sức nắm chặt.
“Có đau lắm không?” Anh xót xa lên tiếng định cầm tay cô thì bị cô vung ra:
“Không cần anh quan tâm!”
“Anh làm sao mà không quan tâm bạn gái mình được chứ?” Anh nói, giọng nói có chút tức giận nhưng dần dần trở nên dịu dàng.
“Quan tâm? Nên đêm hôm đó anh bỏ mặc em ở lại một mình, đến một lời nhắn cũng không có!”
“Anh xin lỗi, hôm đó anh có việc bận phải đi nhưng anh để lại tờ giấy nhắn cho em mà.”
“Em không biết!”
Thấy Hạ Anh định bỏ đi, Nam Phong vội vàng kéo cô lại.
“Hạ Anh, em cho anh cơ hội giải thích được không? Sau đó em muốn tức giận hay gì cũng được.”
Hải Đăng im lặng nhìn hai người giằng co ở phía trước, bàn tay anh bất giác nắm chặt lại vì tức giận. Nhưng anh có quyền gì để giận dữ, rốt cuộc anh chỉ là người ngoài cuộc trong hạnh phúc của người ta. Anh khẽ nhếch mép cười và quay lưng bước đi.
“Vì sao anh không nói sớm?”
“Anh gọi điện cho em rất nhiều lần em cũng không chịu nghe máy.”
“Số điện thoại từ nước ngoài gọi về là của anh à?” Hạ Anh ngẩng lên hỏi anh.
“Ừ.”
Hạ Anh im lặng một lúc, mấy hôm nay vì giận mà cô không chịu nghe điện thoại của anh, số điện thoại kia lạ hoắc nên cô không nghe nên mới không biết những chuyện đã xảy ra, anh chắc cũng vì vậy mà lo lắng không ít.
“Đáng đời!” Cô khẽ mắng.
“Vâng, đáng đời anh, là anh không tốt. Anh cũng bị Lệ Thu mắng một trận thậm tệ rồi, anh biết sai rồi, sau này không dám thế nữa, vợ ngoan không giận anh nữa nhé!” Anh ngọt ngào nói.
“Ai thèm làm vợ anh chứ!” Cô bĩu môi lườm anh.
“Không giận anh nữa nhé.” Anh dịu dàng nói rồi vòng tay ôm cô.
“Vậy chị ấy về nước chưa?” Hạ Anh khẽ đẩy anh ra và hỏi.
“Chắc sẽ sớm về thôi, cô ấy cũng cần thời gian để suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra.” Anh khẽ thở dài.
“Mọi chuyện qua rồi, anh đừng nghĩ nhiều, chị ấy nhất định sẽ được hạnh phúc.” Hạ Anh khẽ nắm lấy tay anh và cười, mặt trời cũng bắt đầu lên và cô tin rằng sau cơn giông bão nắng ấm nhất định sẽ trở về.
Bà Huệ Chi thấy con gái tay nắm tay cùng Nam Phong trở về, bà yên lặng nhìn hai người lại nhìn hai bàn tay đang nắm chặt.
“Mẹ, đây là…” Hạ Anh ấp úng nói.
“Không quen biết chứ gì, vậy mời cậu về cho.” Bà Huệ Chi nghiêm giọng nói.
“Ơ, không phải mẹ ơi, anh ấy… anh ấy là người yêu của con.” Hạ Anh vội vàng giải thích.
Bà Huệ Chi khẽ nhếch môi lên mỉm cười: “Sao trước nay mẹ chưa nghe con nhắc tới bao giờ?”
Hạ Anh nhìn mẹ rồi quay sang nhìn Nam Phong, ánh mắt anh nhìn cô từ từ đen lại, trên môi nở nụ cười đáng sợ, chắc hẳn đang oán trách cô vì sao không nói với mẹ chuyện của hai người. Cô khẽ cúi gằm mặt xuống không dám nhìn anh.
“Thưa cô, hôm nay cháu lên đây là muốn xin cô cho phép cháu được chăm sóc Hạ Anh ạ.” Nam Phong nói.
“Hạ Anh nhà cô từ nhỏ được cô nuông chiều nên bướng bỉnh không hiểu chuyện, e rằng vất vả cho cháu rồi.” Bà mỉm cười dịu dàng.
“Không vất vả ạ.”
“Ơ, mẹ sao lại nói xấu con, con đâu có như vậy.” Hạ Anh ngây ngốc nhìn mẹ và Nam Phong nói cô như một đứa trẻ không bằng.
“Em còn nhiều tính xấu nữa, có cần anh kể với mẹ không?” Anh dịu dàng nói, Hạ Anh thấy mẹ và Nam Phong rõ ràng cố tình trêu trọc mình nên chạy vào bếp:
“Con đi chuẩn bị đồ ăn trưa.”
Hạ Anh chạy đi khỏi, bà Huệ Chi quay sang nhìn Nam Phong khẽ cười.
“Cháu vào giúp cô ấy ạ.” Nam Phong nói và đi vào trong bếp thấy Hạ Anh đang nhặt rau.
“Nếu hôm nay không phải anh lên đây thì em không định nói cho mẹ biết chuyện của chúng ta đấy?” Anh nghiêm giọng.
“Em… là vì em bận chưa kịp nói với mẹ mà.” Hạ Anh khẽ nói.
“Cho em bao nhiêu cơ hội em không chịu nói, không lẽ em định đợi đến lúc bác mang sính lễ lên hỏi cưới mới để mẹ bất ngờ hả?” Anh dịu dàng gõ nhẹ lên trán cô một cái.
“Hứ, người ta còn chưa đồng ý sẽ gả cho anh đấ
